17 May 2021

Những khúc quẹo cuộc đời

Trong xã hội nhộn nhịp, mỗi người có một cách sống khác nhau. Nhiều người có cuộc sống đơn giản như một đường thẳng, vui vẻ sống lương thiện đến cuối đời. Nhiều người có cuộc sống phức tạp, vì nhu cầu cá nhân hoặc hoàn cảnh gia đình, họ có những khúc quẹo thay đổi hướng đi của cuộc đời.

Tháng 8-1908, ông Nguyễn Sinh Sắc đang làm Thừa biện bộ Lễ xin cho con là Nguyễn Tất Thành vào học tại trường Quốc Học ở Huế. Trường Quốc Học được ông Ngô Đình Khả thành lập vào năm 1896 theo chỉ dụ của vua Thành Thái để đào tạo nhân tài. Hơn 1 năm sau, khi đang làm Tri huyện Bình Khê ở Bình Định, ông Sắc đánh chết một người dân lúc xử phạt nên bị triều đình sa thải (*). Cha bị mất chức, không có tiền bạc, Thành đành nghĩ học và bước vào đời, hi vọng làm quan như cha không thành.

Đến thăm trường Quốc Học ngày nay, không thấy một bức tượng nào của người thành lập trường hoặc của các giáo sư đã dạy nhiều năm ở đây, lại thấy bức tượng lớn của một học sinh đã học tại trường 1 năm. Thầy cô phải nghiêm trang khi bước qua tượng người học sinh, thật ngược đời.

Đầu năm 1911, ông Sắc đến thăm người bạn đồng liêu tại bộ Lễ khi trước là Phan Châu Trinh, lúc đó đang bị quản thúc ở Mỹ Tho. Ông Phan cho biết sẽ đi qua Pháp để tìm hiểu nước Pháp, người Pháp và đòi hỏi nhân quyền cho Việt Nam. Ông Sắc nảy ra ý định cho con đi ra nước ngoài để có tương lai, ông ngỏ ý nhờ ông Phan giúp đỡ con mình nếu Thành có cơ hội đến Pháp.

Tháng 6-1911, Thành rời quê hương đi qua Pháp bằng cách làm việc trong nhà bếp trên tàu thủy Amiral Latouche-Tréville, đảng cộng sản nói là để "tìm đường cứu nước" khỏi ách cai trị của thực dân Pháp. Ngày 15-9-1911, Thành nộp đơn xin vào học trường Thuộc Địa (École Coloniale) ở Paris, trường này đào tạo nhân viên làm việc cho chính quyền Pháp tại các thuộc địa. Nhưng đơn xin bị từ chối, mong muốn làm ông Thông, ông Phán không thành.

Như nhiều thanh niên khác, Thành muốn đi phiêu lưu, nhưng không có tiền nên xin làm việc cho các tàu đi biển. Trong 6 năm sau đó, Thành đi đến nhiều thành phố xa lạ như New York, Boston (Hoa Kỳ), London (Anh Quốc). Trong thời gian này, Thành nói thêm tiếng Anh nhưng không học thêm tiếng Pháp bao nhiêu.

Cuối năm 1917, Thành trở lại Pháp. Ông Phan dạy Thành nghề chụp hình để sinh sống và cho Thành đi phổ biến các bài viết của nhóm Ái Quốc (Groupe des Patriotes Annamites). Nhóm Ái Quốc có nhiều người, đã viết nhiều tài liệu có giá trị và lấy bút hiệu chung là Nguyễn Ái Quốc. Nhóm Ái Quốc làm cho Thành quan tâm tới chính trị, thay đổi từ xin học trường Thuộc Địa để làm việc cho Pháp trở thành người chống Pháp theo cách bất bạo động.

Sau mấy năm sống thiếu thốn ở Paris, một người bạn giới thiệu với Thành về trường Đại học Lao động Phương đông ở nước Nga, trường này đào tạo cán bộ cộng sản cho các nước thuộc địa Á Phi, chuyên về tuyên truyền và đấu tranh bạo động. Học tại đây được bao ăn ở, học xong được giới thiệu việc làm có lương hàng tháng. Tháng 6-1923, Thành đi qua Nga và xin vào học ở đó.

Sau 1 năm học, Thành được giới thiệu làm việc có lương với Quốc tế cộng sản (QTCS), là một tổ chức do đảng cộng sản Liên Xô (ĐCSLX) thành lập vào năm 1919. Tất cả chi phí hoạt động của QTCS là do ĐCSLX cung cấp, các nhân sự của nó cũng do ĐCSLX sắp xếp, Quốc tế cộng sản là một tổ chức ngoại vi của đảng cộng sản Liên Xô.

Cuối năm 1924, QTCS gởi Thành đi công tác ở Quảng Châu (TQ), đóng vai Thông dịch viên Lý Thụy (Li Shui) trong đoàn cố vấn Borodin bên cạnh chính phủ Trung Hoa quốc dân đảng (THQDĐ). Làm việc được 2 năm rưởi thì THQDĐ và đảng cộng sản Trung Quốc (ĐCSTQ) đánh nhau, Thụy rời Trung Quốc và trở về Liên Xô vào tháng 4-1927.

Sau khi đọc báo cáo của QTCS về thời gian Thụy công tác ở Quảng Châu, ĐCSLX đánh giá khả năng của Thụy dưới trung bình. Thụy làm việc không chuyên nghiệp, ở trong đoàn cố vấn cho THQDĐ mà lại giao du thân mật với các đảng viên CSTQ. Thụy không có tinh thần cách mạng, không chú tâm làm việc mà lo hẹn hò trai gái, rồi cưới vợ là Tăng Tuyết Minh (Zeng Xueming) vào tháng 10-1926.

Trong 15 năm sau đó, Thụy đi nhiều nơi công tác cho QTCS, thay đổi nhiều tên như Wang, Paul, Sung Man Cho, Linov, Lin, Hồ Quang, Hồ Chí Minh. Trong thời gian này Hồ làm việc theo nhu cầu của QTCS nhiều hơn là tranh đấu giành độc lập cho Việt Nam nên đa số bí danh là tên Tàu, Nga, Mỹ.

Tháng 10-1938, QTCS điều động Hồ sang công tác trong quân đội cộng sản Trung Quốc với cấp bật Thiếu tá, tên mới là Hồ Quang. Sau hơn 2 năm làm việc cho ĐCSTQ, Hồ được QTCS chỉ thị về hoạt động ở Việt Nam vào đầu năm 1941. Đến lúc này Hồ mới có nhiều thời gian làm việc liên quan tới nước Việt Nam.

Cuộc đời Hồ Chí Minh quẹo đổi hướng nhiều lần. Ban đầu đi theo ý muốn của cha, vào học trường Quốc Học và hi vọng làm quan cho triều đình. Hi vọng không thành, Hồ rời quê hương đi qua Pháp, xin vào học trường Thuộc Địa để làm ông Thông, ông Phán cho chính quyền Pháp, sẽ có đời sống sung sướng. Nhưng bị nhà trường từ chối, bất đắc chí Hồ đi phiêu lưu. Vì nhà nghèo không có tiền nên Hồ vừa đi phiêu lưu vừa kiếm tiền sinh sống, không có thời giờ suy nghĩ chuyện đất nước mấy năm trời.

Khi trở lại Paris, nhờ các ông Phan Châu Trinh, Phan Văn Trường và nhóm Ái Quốc hướng dẫn, Hồ quan tâm tới chính trị và hoạt động chống Pháp theo cách bất bạo động. Đời cách mạng thì đẹp nhưng mà gian khổ, Hồ sống thiếu thốn nhiều năm, Hồ muốn có một việc làm với thu nhập đủ sống nên xin vào học trường Lao động Phương đông để làm việc cho Quốc tế cộng sản.

Hồ Chí Minh đi theo chủ nghĩa Marx-Lenin, góp phần xây dựng thế giới đại đồng, vô tổ quốc. Đã là vô tổ quốc thì không thể gọi là yêu nước. Hồ và đảng CS sử dụng những kỹ thuật đấu tranh do QTCS huấn luyện, giành ngọn cờ dân tộc, độc quyền kháng chiến, giết hại hàng chục ngàn người Việt Nam yêu nước trong các đảng phái Quốc gia đang chống Pháp.

Cuộc đời Hồ Chí Minh có nhiều khúc quẹo, giống như một bộ phim xã hội nhiều tập, thêm một chút phiêu lưu, gián điệp, trai gái, hoặc là vở bi hài kịch của một người có nhiều mặt.

Trần Mai Trung
Tháng 5, 2021

(*) Nếu ông Sắc còn sống đến năm 1953 thì chắc bị ông Hồ chôn sống trong cuộc Cải cách ruộng đất vì làm Tri huyện và đánh chết người dân.

27 April 2021

Những mất mát khi bị giải phóng

Cuối tháng 8-1944, quân đội đồng minh Mỹ, Anh, Pháp tiến vào Paris trong giai đoạn cuối của đệ nhị thế chiến. Họ được hàng trăm ngàn người dân Thủ đô đứng hai bên đường chào đón, ôm hôn, tặng hoa. Mấy tháng sau, mấy năm sau, hầu hết người dân vẫn tiếp tục sống ở Paris để xây dựng lại thành phố.

Cuối tháng 4-1975, quân đội Bắc Việt tiến vào Sài Gòn, hàng trăm ngàn người Miền Nam chạy tránh xa. Đa số người dân lo âu nhìn đoàn quân, không biết có giống đoàn quân đã giải phóng Huế vào Tết Mậu Thân năm 1968. Mấy tháng sau, mấy năm sau, chính quyền cộng sản (CS) ép buộc 832.000 người dân phải rời Sài Gòn đi các vùng "kinh tế mới" đất cày lên sỏi đá. 2.164.000 người dân Việt Nam không chịu đựng nổi chế độ cộng sản cũng rời quê hương đi tị nạn ở nước khác. (1)

Đảng CS Liên Xô muốn phát triển chủ nghĩa CS trên thế giới, đảng CS Trung Quốc muốn phát triển chủ nghĩa CS ra châu Á, đảng CS Việt Nam có nhiệm vụ phát triển chủ nghĩa CS ở Đông Dương. Nếu kêu gọi thanh niên đi đánh nhau để phát triển chủ nghĩa CS thì không ai đi, nên đảng CSVN đưa ra khẩu hiệu giải phóng Miền Nam để lường gạt thanh niên Miền Bắc đi ra chiến trường.

Đảng CS vẽ ra người dân Miền Nam nghèo khổ, bị ngoại bang kềm kẹp, để tuyên truyền thanh niên Miền Bắc vào đánh Miền Nam, ép buộc người dân Miền Bắc thắt lưng buộc bụng để nuôi chiến tranh. Thật ra thì người dân Miền Nam có cuộc sống khá hơn người dân Miền Bắc, chính quyền Việt Nam Cộng Hòa (VNCH) ở Miền Nam là của người Việt Nam. Như các nước mới giành lại độc lập, chính quyền VNCH bị ảnh hưởng của Hoa Kỳ về quân sự, kinh tế, cũng như chính quyền VNDCCH ở Miền Bắc bị ảnh hưởng của Liên Xô, Trung Quốc về quân sự, kinh tế, ý thức hệ CS. Đúng ra hai Miền nên lo xây dựng đất nước để tự chủ, tự cường hơn là đánh nhau.

Trước năm 1975, người dân Miền Nam có đời sống kinh tế đầy đủ hơn người dân Miền Bắc. Miền Nam có nền giáo dục Việt Nam, nhân bản, khác với Miền Bắc có nền giáo dục xã hội chủ nghĩa. Thầy cô Miền Nam dạy học sinh yêu đất nước và thương đồng bào, thầy cô Miền Bắc dạy học sinh yêu đảng và phân chia nhân dân thành nhiều giai cấp. Về văn hóa, báo chí thì Miền Nam có một số tự do, văn nghệ sĩ sáng tác theo cảm nghĩ của mình, ở Miền Bắc thì đảng CS lãnh đạo tất cả, văn nghệ sĩ sáng tác theo đường lối của đảng.

Hai triệu thanh niên Miền Bắc mang súng đạn vào giải phóng Miền Nam, một triệu thanh niên Miền Nam vào quân đội chiến đấu bảo vệ Miền Nam tự do. Cuộc chiến kéo dài 20 năm, mấy triệu người VN bị chết, bị thương tật. Miền Bắc muốn giải phóng Miền Nam nhưng người Miền Nam không muốn bị giải phóng. Người dân Miền Nam muốn thống nhất trong hòa bình chứ không muốn bị áp đặt bằng chiến tranh, muốn giữ gìn những tự do, nhân phẩm đang có, không muốn bị người khác đến cướp đi, không muốn bị cai trị bởi một đảng độc tài.

Khi quân đội Bắc Việt tấn công Quảng Trị, nhiều người dân bỏ tất cả để chạy vào Huế. Khi quân đội Bắc Việt tấn công Huế, nhiều người dân bỏ nhà cửa để chạy vào Đà Nẵng, có lúc số dân các nơi chạy về Đà Nẵng tị nạn cộng sản lên tới cả triệu người. Khi quân đội VNCH "di tản chiến thuật" khỏi Kontum, Pleiku, hầu hết người dân bỏ thành phố đi theo về vùng quốc gia. Biết là đường đi gian khổ mà vẫn đi vì dân chúng không muốn bị giải phóng.

Năm 1970, bà Nguyễn Thị Mai Anh, phu nhân Tổng thống Nguyễn Văn Thiệu, vận động quyên tiền từ thiện để xây một bệnh viện cho dân nghèo. Tháng 8-1970, đặt viên đá đầu tiên. Một năm sau, bệnh viện Vì Dân được khánh thành vào ngày 4-9-1971 và bắt đầu hoạt động với 400 giường bệnh. Người dân vào khám chữa được miễn phí, không trả tiền viện phí và các loại thuốc thông dụng.

Sau 30-4-1975, chính quyền CS ra quyết định số 07/QĐ75, giải phóng bệnh viện Vì Dân ra khỏi tay dân nghèo, đổi tên là bệnh viện Thống Nhất, giành riêng cho cán bộ cao cấp và trung cấp.

Giám đốc bệnh viện là Đại tá Nguyễn Thiện Thành của quân đội Bắc Việt. Thành có con trai là Nguyễn Thiện Nhân, sau này làm Bí thư thành ủy Hồ Chí Minh. Cuối năm 2020, Nhân lợi dụng chức vụ lấy tên cha đặt cho một con đường ở thành Hồ. Một ngày không xa, Việt Nam sẽ có dân chủ, người dân sẽ đặt tên con đường là tên của người xây bệnh viện chứ không phải là tên của kẻ cướp bệnh viện.

Người dân mất bệnh viện là một thí dụ của bị giải phóng. Sau 30-4-1975, hàng triệu gia đình bị mất nhà, mất đất, mất sự sum họp gia đình khi cha anh bị bắt vào tù cải tạo, khi con em chạy đi tị nạn ở nước khác. Tuổi trẻ Miền Nam bị mất sự bình đẳng trong cơ hội học hành và làm việc. Đạo lý biến mất khi trẻ em bị huấn luyện phải yêu bác Hồ nào đó hơn là yêu cha mẹ mình.

Bị giải phóng là mất tự do. Trước kia người dân có quyền phát hành sách báo, bây giờ đảng CS độc quyền tất cả cơ quan truyền thông. Trước kia Miền Nam có nhiều đảng phái, bây giờ chỉ có 1 đảng cộng sản. Trước kia người dân có quyền phê bình chế độ Cộng hòa, bây giờ phê bình chế độ Cộng sản thì bị xem là chống nhà nước, bị bắt vào tù.

Người dân bị giải phóng là bị mất nhiều thứ, người cầm đầu giải phóng thì được lợi nhiều thứ. Thời kỳ đầu, tất cả ruộng đất thuộc về Hợp tác xã (HTX), tức là của đảng CS bởi vì đảng độc quyền chỉ định đảng viên điều hành HTX. Sau cải tạo công thương nghiệp thì đảng CS là ông chủ các hãng xưởng vì đảng độc quyền chỉ định đảng viên làm lãnh đạo các hãng xưởng. Ngày nay, đảng CS là ông chủ tất cả đất đai ở Việt Nam, nhân dân mang tiếng làm chủ nhưng chỉ được thuê đất, đảng có quyền nói đảng viên ra quyết định thâu hồi đất bất cứ lúc nào.

Đảng CS bày ra chiến tranh giải phóng, người dân bị lợi dụng xương máu để thay đổi ông chủ củ bằng ông chủ mới là đảng CS sở hữu tất cả. Làm chủ đất đai, ngân hàng chưa đủ lòng tham, đảng còn muốn làm chủ tư tưởng của người dân, mọi người chỉ được khen đảng tốt chứ không được chê đảng xấu. Người dân bị tuyên truyền để suy nghĩ theo định hướng của tuyên giáo đảng, xem cương lĩnh đảng quan trọng hơn Hiến pháp Việt Nam, đặt đảng cộng sản lên trên Tổ quốc Việt Nam, quân đội trung với đảng trước rồi mới trung với nước sau.

Ngày 30 tháng 4, kẻ ác lên ngôi. Người dân Miền Nam bị giải phóng, bị cướp đi nhiều giá trị tinh thần và vật chất. Với lịch sử hơn 4.000 năm, người Việt Nam sẽ lấy lại tự do, công bằng, đạo lý dân tộc cho nước Việt Nam, người dân sẽ lấy lại những gì bị mất.

Trần Mai Trung
Tháng 4, 2021

(1) Ôn lại một số đặc điểm trong lịch sử tị nạn Việt Nam từ 1975. Giáo sư Lê Xuân Khoa.
https://www.voatiengviet.com/a/funseth-nguyen-co-thach-lich-su-ti-nan-1975/5393840.html

07 April 2021

Nguồn nước của 20 triệu người

Sông Mekong là một sông lớn, dài 4.350 cây số. Bắt đầu từ cao nguyên Tây Tạng, chảy qua Vân Nam (Trung Quốc), rồi chạy dọc theo biên giới nước Lào với Miến Điện và Thái Lan. Đi vào Cam Bốt, sông chia làm nhiều nhánh ở Nam Vang, phía Tây nối tới hồ Tonle Sap, phía Đông chảy vào Việt Nam với Tiền Giang và Hậu Giang. Sau cùng, sông đổ ra Biển Đông qua 9 cửa nên gọi là sông Cửu Long.

20 triệu người dân Việt Nam sinh sống ở đồng bằng sông Cửu Long, có cuộc sống hàng ngày gắn liền với dòng sông. Việc sản xuất lúa gạo, tôm cá, các loại trái cây đều phụ thuộc vào nước sông Cửu Long. Nơi đây cung cấp 50% lương thực và thủy sản cho cả nước. Nếu sông Cửu Long cạn nước, hết cá thì 20 triệu người dân ở đây không còn tương lai, người dân cả nước sẽ bị đói.

Đừng nghĩ rằng sông hồ không bao giờ cạn. Hồ Aral bên nước Nga, năm 1960 là hồ lớn thứ bốn trên thế giới, rộng 68.000 km2, lớn hơn miền Đông và miền Tây Nam Bộ cộng lại. Sau các chính sách nông nghiệp và thủy lợi sai lầm của đảng cộng sản Liên Xô, năm 1998 nó chỉ còn 28.000 km2. Đến năm 2007 thì chỉ còn 7.000 km2. Năm 1960 vùng Aral cung cấp 16% số cá cả nước, năm 1987 nghề cá ở Aral không còn nữa.

Hàng ngàn năm nay, sông Cửu Long lên xuống theo mùa, mùa mưa và mùa khô, nông dân cũng dựa theo mùa để làm ruộng. Nhưng từ năm 2010, Trung Quốc làm xong các đập thủy điện lớn ở thượng lưu thì sự lên xuống mực nước sông Cửu Long bị ảnh hưởng của việc giữ nước và xả nước của chúng, bởi vì những đập này giữ lại rất nhiều nước. Đập Xiaowan (Tiểu Loan) làm xong năm 2010, có hồ chứa 15 tỉ m3 nước. Đập Nuozhadu (Nọa Trát Độ) làm xong năm 2012, có hồ chứa 22 tỉ m3 nước.

Các đập thủy điện cũng ngăn chận phù sa và các loài cá đi xuống hạ lưu. Ngày nay, lượng phù sa đi xuống hạ lưu chỉ còn 50% khi xưa và nguồn cá cũng giảm sút hẳn. Mấy năm nay, lòng sông Cửu Long ở Việt Nam liên tục xuống thấp, từ 2008 đến nay đã thấp đi 1,4 m. Tháng 7-2019, Ủy hội sông Mekong cho biết mực nước đầu mùa lũ trên sông Mekong ở mức thấp nhất trong lịch sử.

Nước sông thấp xuống, nước biển cao lên, đầu năm 2020 nước mặn xâm nhập vào đồng bằng sông Cửu Long hơn 100 cây số, gây nhiều thiệt hại cho nông dân. Tháng 7-2020, mực nước sông Mekong lại xuống thấp kỷ lục một lần nữa.

Sông Mekong đang bị tấn công, chúng ta làm gì để bảo vệ dòng sông thân yêu này ?

Mấy chục năm qua, đảng cộng sản độc quyền cai trị nước Việt Nam, cấm người dân không được hoạt động bảo vệ môi trường, bảo vệ sông hồ, bảo vệ biển đảo, phải để đảng độc quyền "lo". Đảng CS giành độc quyền để hưởng quyền lợi chứ không thấy làm cái gì để bảo vệ sông Mekong.

Đảng CSVN nói Việt Cộng và Trung Cộng vừa là đồng chí vừa là anh em, giao thiệp với nhau theo 4 tốt. Trung Cộng đã xây 11 đập thủy điện trên thượng lưu và đang tiếp tục xây thêm nữa, chứ không đối xử tốt với thằng em phía Nam là ngưng xây. Việc giữ nước, xả nước, qui trình vận hành của các đập thủy điện cũng không thèm tham khảo hay thông báo cho thằng em Việt Cộng biết. Trung Quốc đối xử xấu với Việt Nam và đảng CSVN hoàn toàn bất lực, không làm được gì để thay đổi, không giúp được gì cho sông Mekong.

20 năm nay, phong trào bảo vệ môi trường phát triển mạnh trên thế giới, thu hút hàng chục triệu thanh thiếu niên tham gia. Những buổi nói chuyện về môi trường có nhiều người tham dự hơn là những buổi nói chuyện của Tổng thống, Tổng bí thư. Các tổ chức bảo vệ môi trường là một phần của xã hội dân sự, hoạt động độc lập, không liên quan tới chính quyền, không là cánh tay nối dài của một đảng. Có nhiều việc chính quyền một nước không làm được mà xã hội dân sự làm được, như việc 195 quốc gia đã ký Hiệp định Paris năm 2016 về Biến đổi khí hậu do sự thúc đẩy của xã hội dân sự.

Đúng ra phải có sự góp mặt của các tổ chức xã hội dân sự Việt Nam trong việc bảo vệ sông Mekong, nhưng chúng ta chỉ thấy một sự trống vắng. Tại sao? Thanh niên VN không quan tâm tới bảo vệ môi trường, bảo vệ sông hồ? Thanh niên VN không dám biểu tình đòi hỏi không khí trong lành để hít thở? Không dám liên lạc và vận động các tổ chức xã hội dân sự trên thế giới cùng bảo vệ sông Mekong? Nền giáo dục XHCN tai hại không đào tạo những thanh niên dám tìm tòi và bước đi theo ý mình, phải đợi đảng cho phép mới dám làm.

Thanh niên Việt Nam không quá tệ như vậy, một lý do của sự trống vắng là do đảng CS đàn áp những người muốn bảo vệ môi trường. Đảng CS bưng bít thông tin để người dân chỉ biết có đảng trong bầu trời này, không biết có các tổ chức khác. Đảng CS khen ngợi các tổ chức bảo vệ môi trường ở những nước khác nhưng lại ngăn cấm sự có mặt của các tổ chức bảo vệ môi trường ở nước ta (chính sách hai mặt). Đảng CS sợ người dân sẽ yêu thích các tổ chức xã hội dân sự hơn là yêu đảng. Đảng CSVN đang phá hoại các nỗ lực để cứu sông Mekong.

Đảng CSVN không dám phản đối đàn anh Trung Cộng để bảo vệ nguồn nước cho nông dân VN, đã vậy họ còn đàn áp những người muốn góp sức bảo vệ dòng sông. Phải chăng đảng CSVN là tay sai của Trung Cộng, làm nhiệm vụ trói tay dân tộc Việt Nam để Trung Cộng muốn làm gì thì làm.

Nghiêm trọng hơn nữa, Trung Cộng đang có kế hoạch chuyển nước từ Nam lên Bắc, lấy nước từ sông Mekong sang các sông khác ở Trung Quốc. Đảng CSVN cũng sẽ cuối đầu im lặng, không có khả năng thay đổi tình hình, và sông Mekong sẽ đi từ bị thương tới chết.

Một hi vọng mong manh là Việt Nam có xã hội dân sự, có những tổ chức bảo vệ môi trường. Các tổ chức xã hội dân sự phải có nhiều người tham gia và ủng hộ. Người dân Nam Bộ, đảng viên Nam Bộ phải thúc đẩy phát triển các tổ chức xã hội dân sự bởi vì sông Mekong ảnh hưởng trực tiếp đến nồi cơm của chúng ta, tương lai con cháu chúng ta. Nếu nồi cơm của gia đình bị bể thì chủ nghĩa nào cũng trở thành vô nghĩa.

Sông Mekong là của chung nhiều quốc gia, các tổ chức xã hội dân sự VN phải liên lạc và vận động các tổ chức xã hội dân sự trên thế giới cùng bảo vệ sông Mekong, phổ biến hình ảnh xây thêm đập thủy điện là xấu xa. Đòi hỏi các dữ liệu về sự vận hành của những đập thủy điện phải được chia sẻ đầy đủ với Ủy hội sông Mekong và các quốc gia liên quan, thực hiện sự công bằng trong việc sử dụng nguồn nước của dòng sông. 

Đảng cộng sản Việt Nam không có can đảm đặt vấn đề sông Mekong với đảng cộng sản Trung Quốc, chỉ còn hi vọng xã hội dân sự có thể cứu sông Mekong. Xã hội dân sự Việt Nam phải lớn mạnh để vận động và hợp tác với các tổ chức xã hội dân sự trên thế giới làm áp lực với Trung Cộng, nếu không thì sông Mekong sẽ đi vào khô cạn, 2 triệu mẫu ruộng sẽ bị thiếu nước, 20 triệu người dân Nam Bộ sẽ đi vào nghèo đói.

Trần Mai Trung
Tháng 4, 2021

17 March 2021

Sự tiến hóa hòa bình

Mấy năm nay, Ban tuyên giáo của đảng cộng sản thường nói "diễn biến hòa bình" là xấu. Bên cạnh đó, họ lại khen những người đã dùng "bạo lực cách mạng" chống lại chính quyền Việt Nam Cộng Hòa là tốt. Họ cũng nói Miền Bắc tiến hành "đấu tranh võ trang" đánh Miền Nam trong những năm 1954-1975 là anh hùng. Thật khó hiểu, tại sao đảng CS nói hòa bình là xấu và bạo lực là tốt ?

Nhớ lại năm 1954, thực dân Pháp và đảng cộng sản đồng ý chia đôi nước Việt Nam 2 năm, nhưng sau đó hai Miền không tổ chức bầu cử tự do để bầu một chính phủ cho cả nước. Tháng 1-1959, đảng CS ra nghị quyết 15 kêu gọi cán bộ ở Miền Nam dùng "bạo lực cách mạng", bắt cóc và ám sát các viên chức VNCH. Tháng 5-1959, chính quyền VNCH ra luật 10/59, lùng bắt các cán bộ CS. Đứng trước nguy cơ các cơ sở đảng ở Miền Nam bị tan rả, đại hội 3 đảng CS tại Hà Nội quyết định tiến hành "đấu tranh võ trang", tức là chiến tranh giữa Miền Bắc và Miền Nam. Cuộc chiến kéo dài đến năm 1975, gây ra nhiều đổ vỡ cho đất nước và người dân.

Xã hội loài người hàng ngàn năm nay không đứng yên một chỗ, nó luôn luôn thay đổi, tiến hóa, trên lý thuyết là để tốt hơn. Có người muốn thay đổi xã hội bằng phương cách bất bạo động, hòa bình, như Mahatma Gandhi bên Ấn Độ. Có người muốn thay đổi xã hội bằng phương cách bạo động, chiến tranh, như Mao Trạch Đông bên Trung Quốc.

Sau thời gian dài nghiên cứu, đa số cho rằng tiến hóa hòa bình tốt hơn chiến tranh cách mạng. Tiến hóa hòa bình đi chậm hơn nhưng không tàn phá những gì đang có. Chiến tranh cách mạng tạo ra chế độ mới nhưng thực tế cho thấy nó không tốt hơn cái cũ bao nhiêu, không xứng đáng với những tổn thất to lớn của chiến tranh.

Sự tiến hóa của xã hội là quy luật tự nhiên, không ai ngăn cản được. Peaceful evolution là tiến hóa hòa bình, thay đổi trong hòa bình. Nó đem lại những cái mới trong khoa học, văn hóa, kinh tế. Khi nó đến thay đổi xã hội tư bản thì đảng khen là tiến bộ, khi nó đến thay đổi xã hội cộng sản thì đảng gọi là thế lực thù địch. Mao Trạch Đông nói xấu nó là diễn biến hòa bình, đảng CSVN đi theo đàn anh Trung Cộng nên cũng gọi như vậy.

Sư tổ cộng sản Karl Marx cho rằng xã hội phải thay đổi để tồn tại, nhưng các đảng CS sau khi chiếm được chính quyền thì làm ngược lại lời của Marx. Đảng cho người dân chỉ thấy 1 con đường xã hội chủ nghĩa, lập tường lửa ngăn chận không cho người dân biết các con đường khác, các thể chế khác để so sánh. Giới trí thức không được đưa ra những tư tưởng mới, người nào góp ý kiến để đất nước tốt đẹp hơn thì bị xem là diễn biến hòa bình. Lý do thầm kín của đảng là không muốn thay đổi để tiếp tục hưởng thụ các đặc quyền đặc lợi trên đầu nhân dân.

Đảng CS khi chưa nắm chính quyền thì kêu gọi người dân đấu tranh giai cấp, dùng bạo lực để đạt mục đích. Tại các nước cộng sản ngày nay thì những bất công cũ vẫn còn đó, cộng thêm giai cấp đảng viên CS ăn trên ngồi trước. Sau khi nắm chính quyền thì đảng CS thay đổi 180 độ, cấm người dân đòi hỏi công bằng xã hội, sự bình đẳng giữa nhân dân lao động và quan chức chính quyền, ngay cả những người hiền lành muốn thay đổi xã hội trong hòa bình cũng bị kết tội "âm mưu" chống nhà nước.

Đảng CS tự hào đã tiến hành chiến tranh giải phóng, đã dùng bạo lực cách mạng, bây giờ lại cấm diễn biến hòa bình. Không lẽ chiến tranh, bạo lực là tốt còn hòa bình là xấu? Không lẽ đảng CS muốn nhân dân dùng chiến tranh hay bạo lực để đòi hỏi quyền lợi? Chính quyền văn minh nên tạo điều kiện để người dân tham gia thay đổi xã hội trong hòa bình, chứ không ép người dân phải dùng bạo lực. Diễn biến hòa bình xấu cho đảng cộng sản nhưng là tốt cho nước Việt Nam.

Trần Mai Trung
Tháng 3, 2021

24 February 2021

Diễn lại vở kịch cũ

Sau khi Thường trực Ban bí thư Đinh Thế Huynh bất ngờ biến mất vì "bệnh lạ", Tổng bí thư (TBT) Nguyễn Phú Trọng đưa Trần Quốc Vượng lên thay thế. Trọng công khai vận động để Vượng làm TBT khi Trọng về hưu, nhưng các đồng chí trong đảng không đồng ý việc này, họ muốn giành cái ghế TBT cho phe nhóm của họ.

Đảng CSVN có nhiều phe nhóm? Đảng không đoàn kết? Đúng vậy, nhìn lại lịch sử của đảng, mỗi khi phân chia các chức vụ thì các đồng chí để lộ ra bộ mặt thật của họ. Đấm đá, giành giật, nói xấu nhau để giành quyền lợi về cho cá nhân mình, phe nhóm mình.

Năm 1988, Thủ tướng Phạm Hùng bị chết bất ngờ, có người nói vì đau tim, có người nói là chết trên giường vì thượng mã phong. Phó thủ tướng thường trực Võ Văn Kiệt lên thay. Ngồi được 3 tháng thì Đỗ Mười hợp tác với Nguyễn Văn Linh hất Kiệt ra để giành ghế Thủ tướng.

Giữa năm 1996, đảng CS có đại hội 8, Mười đang làm TBT, 79 tuổi. Mười muốn Đào Duy Tùng kế nhiệm mình, nhưng các đồng chí trong đảng không đồng ý vì Tùng là người giáo điều. Lúc đó Kiệt là ngôi sao đang lên, có hi vọng giành được ghế TBT. Mười không muốn người đồng chí địch thủ lên làm đảng trưởng nên cho Nguyễn Hà Phan đi các nơi nói xấu Kiệt. 

Phe nhóm Kiệt phản công, đưa ra hồ sơ Phan bị chính quyền Ngô Đình Diệm bắt giam vào năm 1958, Phan đã thành khẩn khai báo làm cho nhiều đồng chí bị bắt vào tù. Phan cũng ngầm hợp tác với chính quyền Việt Nam Cộng Hoà sau khi được thả ra. Các phe nhóm trong đảng đánh nhau, Tùng và Phan bị loại ra khỏi Bộ chính trị. Mười bó tay không biết làm gì, Ban cố vấn Trung Quốc ở 46 Hoàng Diệu bày mưu cho Mười sắp xếp bầu cử để không có ai đạt được đa số phiếu, tạo lý do cho Mười tiếp tục làm TBT.

Phe tao không được nắm quyền thì tao ngồi tiếp, chứ không nhường cho phe kia. Chấm dứt phần 1 của vở kịch.

Sang phần 2, Ban cố vấn "giới thiệu" Lê Khả Phiêu làm Thường trực Bộ chính trị mặc dù Phiêu mới vào Ban chấp hành trung ương 1 khóa. Một năm rưỡi sau, Mười ép buộc Kiệt và Anh phải cùng về hưu để Phiêu lên làm TBT. Phiêu có một phe nhóm nhõ, nên khi lên chức Phiêu đưa nhiều đồng hương Thanh Hóa về nắm các chức vụ ở Hà Nội để xây dựng thế lực.

Việc làm này đụng chạm tới quyền lợi của các phe nhóm khác trong đảng, Mười và Anh quay lại gây khó khăn cho Phiêu. Không chịu thua, Phiêu qua mặt đàn anh, liên lạc thẳng với quan thầy Trung Quốc để giữ địa vị của mình. Phiêu hối thúc Ban biên giới CSVN nhượng bộ để ký Hiệp định Biên giới Trung-Việt năm 1999 và Hiệp định Vịnh Bắc Bộ năm 2000, làm mất nhiều đất và biển của Việt Nam cho Trung Quốc.

Nếu phần 1 cho thấy sự tham lam, tranh giành của các đảng viên CS thì phần 2 cho thấy sự độc quyền lãnh đạo của đảng CS làm thiệt hại đến quyền lợi và toàn vẹn lãnh thổ của nước Việt Nam.

Đầu năm 2021, đảng CS có đại hội 13, Trọng sắp xếp cho Vượng kế nhiệm mình nhưng thất bại vì có phe nhóm khác muốn giành ghế đó. Không thấy Trọng đi tới đi lui xoay xở, chỉ thấy Trọng ngồi lì trên ghế và không biết làm gì. Ban cố vấn ở 46 Hoàng Diệu bày mưu cho Trọng diễn lại vở kịch cũ, sắp xếp bầu cử với luật lệ phức tạp để không có ai đạt được đa số phiếu, rồi Trọng ngồi tiếp.

Phần 2 của vở kịch đại hội 13 sẽ nguy hiểm cho tương lai của nước Việt Nam, Ban cố vấn "giới thiệu" Phạm Minh Chính làm Thủ tướng và Võ Văn Thưởng làm Thường trực Ban bí thư.

Trong thế kỷ 19, Anh Quốc và Trung Quốc đánh nhau. Trung Quốc bị thua, triều đình nhà Thanh phải để HongKong cho Anh Quốc thuê 99 năm, đó là một mối nhục của người Trung Quốc. Năm 2012, Chính là Bí thư tỉnh ủy Quảng Ninh, đề xuất cho nước ngoài thuê đất 120 năm khi trả tiền một lần. Đây là số tiền mới hay chỉ là nợ cũ gán qua? Tức là bán đất 120 năm để trả nợ, đó là một mối nhục của người Việt Nam.

Bị nhân dân biểu tình phản đối, đảng CS thay đổi từ 120 năm xuống 99 năm. Đề xuất bán đất 120 năm cho thấy Chính sẵn sàng làm vui lòng quan thầy Trung Quốc hơn cả Phiêu khi xưa. Chính có một phe nhóm nhõ, các anh chị trong Ban cố vấn sẽ giúp Chính xây dựng thế lực. Đổi lại thì sẽ có thêm đất đai, biển đảo của Việt Nam bị bán rẻ.

Thưởng làm nghề đảng viên 30 năm qua. Suốt thời gian dài, Thưởng không thực hiện được việc gì đặc biệt, chỉ theo đuôi các đàn anh. Mới đầu Thưởng đi theo Nguyễn Thành Phong, rồi theo Lê Thanh Hải, rồi theo Nguyễn Phú Trọng. Thưởng cũng thuộc gia đình có công với cộng sản, nhưng không biết là con đồng chí nào? Thưởng là người thiếu tự tin nên giấu kín tên cha mẹ.

Trong quá khứ, Thưởng đi theo phe nhóm này, phe nhóm kia. Bây giờ có chức lớn, Thưởng phải tạo dựng thế lực để lên làm lãnh tụ, nhưng Thưởng không có khả năng làm chuyện đó. Đàn anh Trung Quốc rất thích mẫu người của Thưởng, họ sẽ giúp Thưởng củng cố địa vị, phe nhóm, và họ cũng dễ dàng điều khiển Thưởng theo ý của họ.

Trọng già yếu, không còn sức làm việc. Thưởng tầm thường, không có khả năng. Chính thì đi sang Trung Quốc giống như trở về nhà, sẵn sàng bán đất đai của tổ tiên cho ngoại bang 120 năm. Bộ ba Trọng-Chính-Thưởng là "ê kíp" lý tưởng để Trung Quốc khuynh đảo Việt Nam. Tương lai đất nước chúng ta sẽ đi về đâu?

Trần Mai Trung
Tháng 2, 2021

08 January 2021

Tình đồng chí 2020

Cách nay 1 năm, lúc 3 giờ sáng ngày 9-1-2020, 3.000 công an cảnh sát tấn công vào nhà đảng viên Lê Đình Kình ở xã Đồng Tâm. Cụ Kình 84 tuổi bị công an giết chết ngay hôm đó. Theo thông báo của Bộ công an thì có 3 cán bộ là Thịnh, Quân, Huy bị chết cháy khi tấn công vào nhà đồng chí Kình. Theo thông tin thì 3 cán bộ bị cháy hơn 20 phút, không còn nhận ra hình dạng.

Ai ai cũng biết là khi bị cháy thì rất đau rát, 3 cán bộ bị cháy hơn 20 phút chắc chắn đã la hét vang trời vì đau đớn. Khi đó có 3.000 công an cảnh sát (CACS) đang ở xã Đồng Tâm, hàng trăm CACS đang bao vây nhà cụ Kình, đứng cách nơi 3 cán bộ bị cháy khoảng chừng 10 mét, 20 mét, nhưng không có một người nào vào cứu 3 đồng chí của mình. Tại sao ?

Có lẽ các CACS không có tình đồng chí với cán bộ nên không tới cứu. Hiện nay, người nào muốn vào công an thì phải chạy tiền. Làm công an moi tiền của nhân dân rồi phải đóng thuế hàng tháng cho cấp trên. Quan hệ giữa công an và cán bộ là quan hệ tiền bạc, không có tình đồng chí.

Có lẽ các CACS không đồng ý với việc đảng cộng sản ra lệnh đàn áp nhân dân, cán bộ hung hăn tấn công vào nhà dân thì bị chết ráng chịu. CACS bị đảng gọi thì phải tới, nhưng họ chỉ đứng ở đó, không muốn gây đổ vỡ cho nhân dân để cứu cán bộ.

Có lẽ 3 cán bộ đã bị chết trước khi vào hố, rồi vụ cháy được tạo ra để vu oan cho nhân dân. Lãnh đạo đảng không ra lệnh cho mấy trăm CACS đang đứng gần đó vào cứu đồng chí, họ để cho cán bộ bị cháy hơn 20 phút, trở thành than đen, rồi mới vào kéo lên.

Đảng cộng sản độc quyền thông tin, không cho các cơ quan truyền thông đến tìm hiểu sự thật, ngay cả phóng viên của báo đảng cũng không được vào làng. Các văn sĩ của Bộ công an viết ra kịch bản Đồng Tâm, bênh vực cho đảng và nói xấu nhân dân, vì viết không đúng sự thật nên kịch bản có nhiều mâu thuẩn. Bởi vậy mọi người, và ngay cả đảng viên cộng sản, phải sống với các giả thuyết do quần chúng đưa ra.

Vì kịch bản giả dối nên khi người dân chỉ ra điểm mâu thuẩn thì Bộ công an lại sửa đổi để che giấu. 9 tháng sau khi sự việc xảy ra, họ cho thêm một chi tiết mới. Khi 3 cán bộ bị cháy, mấy trăm CACS đứng gần đó không vào cứu, vì không dám hoặc không muốn hoặc không có lệnh, thì cấp trên lại ra lệnh cho điệp viên 007 Đặng Việt Quảng đang ở cách hiện trường 2 cây số chạy bộ về. Quảng tấn công vào nhà cụ Kình, và đồng chí Quảng bắn chết đồng chí Kình.

Ngày 7-9-2020, 29 người dân Đồng Tâm bị đưa ra tòa án, sau 9 tháng bị giam giữ, điều tra, ép cung. Viện kiểm sát truy tố 25 người dân về tội giết người, mặc dù nhiều người không có mặt ở nơi xãy ra vụ cháy, có người ở cách đó cả cây số. Đảng cộng sản khinh thường nhân dân Việt Nam, muốn kết tội ai như thế nào thì kết tội, không đưa ra bằng chứng tối thiểu. Hồ sơ tòa án cũng ghi lời khai của công an Quảng, kẻ giết người, với tư cách là: người bị hại. Xã hội cộng sản thật đảo điên, người ở trong nhà bị tấn công thì bị truy tố là giết người, còn kẻ tấn công vào nhà người khác và giết chết chủ nhà thì lại xem là người bị hại !!!

Nhớ lại vụ án ông Nguyễn Thanh Chấn ở Bắc Giang vào năm 2003, ông Chấn bị kết tội giết người mặc dù ông không giết người nào cả, ông bị chọn để công an có thành tích phá án. Các văn sĩ Bộ công an viết ra kịch bản, họ ép ông đọc theo rồi dùng nó làm kết luận điều tra là ông khai nhận tội. Họ còn đi xa hơn nữa, ép buộc ông Chấn diễn xuất theo kịch bản rồi dùng nó làm bằng chứng trước tòa. Vợ ông Chấn phải lặn lội 10 năm trời, thu thập chứng cứ để minh oan cho chồng. Đến khi hung thủ thật nhận tội thì ông Chấn mới được ra tù.

Bộ công an sáng chế ra các kịch bản có lợi cho chính quyền, có hại cho người dân, trôi chảy như truyện phim xi-nê, nhưng nó là giả dối. Trong vụ án Đồng Tâm, cũng như các vụ án tù nhân lương tâm, chúng ta phải bình tỉnh xem lời nói của bị cáo là thật lòng hay là bị công an ép buộc.

Ai là thủ phạm gây ra cái chết của 3 cán bộ? Chính đảng cộng sản ra lệnh cho 3.000 CACS tấn công vào xã Đồng Tâm đã gây ra cái chết đó, nếu không có cuộc tấn công thì 3 cán bộ và đảng viên Kình đã không bị chết. Gia đình những người tử vong phải tìm cho ra người nào đã ra lệnh tấn công, cấp lãnh đạo nào không làm tròn trách nhiệm khi để 3 cán bộ bị cháy hơn 20 phút mà không được cứu, ai đã ra lệnh giết cụ Kình. Họ là những kẻ phải bị truy tố trước pháp luật, chứ không phải là các nông dân, nạn nhân của cuộc tấn công.

Trọng, Phúc, Lâm cho việc giết chết đảng viên Kình là chiến công hạng nhất, thăng chức cho công an Quảng. Khi cụ Kình đã chết, lãnh đạo đảng còn đi nói xấu người đồng chí 56 tuổi đảng là cường hào địa chủ. Hàng ngàn CACS trang bị vũ khí đầy mình không vào cứu 3 đồng chí bị cháy, cấp lãnh đạo nghe kêu cứu trên bộ đàm cũng không đến, để họ chết đen như than. Tình đồng chí của người cộng sản lạt như nước ốc bạc như vôi.

Trần Mai Trung
Tháng 1, 2021

12 November 2020

Người tài ở đâu ?

Từ xưa tới nay, các bậc minh quân hay lãnh đạo tài giỏi thường cố gắng tìm kiếm nhân tài, họ hạ mình đến mời người tài ra làm việc giúp nước.

Vua Quang Trung Nguyễn Huệ là một thiên tài quân sự, một danh tướng bách chiến bách thắng. Nhà Vua đánh tan 20 ngàn quân Thái Lan và 300 chiến thuyền tại Rạch Gầm, Mỹ Tho vào năm 1785, đánh thắng 200 ngàn quân Trung Quốc tại Đống Đa, Hà Nội vào năm 1789. Nhưng Vua Quang Trung biết mình có hạn chế về văn học, nên khi ra Bắc hà nhà Vua đã mời những người có văn tài như Ngô Thì Nhậm, Phan Huy Ích ra làm việc giúp nước, mặc dù những người này đã làm Quan với Vua Lê Chúa Trịnh, là bên đã đánh nhau với Nguyễn Nhạc, Nguyễn Huệ.

Ở tỉnh Nghệ An có La Sơn phu tử Nguyễn Thiếp, một người học rộng tài cao. Thấy triều đình Vua Lê Chúa Trịnh nhũng nhiễu, ông từ quan về nhà dạy học để đào tạo nhân tài cho đời sau. Vua Quang Trung mến tài, đã tới gặp mặt 3 lần để mời ông ra làm việc với nhà Tây Sơn.

Cuối tháng 9-1945, quân Pháp trở lại đánh chiếm Sài Gòn, họ muốn đô hộ dân ta thêm một lần nữa. Đứng trước hiểm họa đó, hàng hàng con dân Việt Nam tham gia chống thực dân Pháp. Khi đó, hầu hết người dân VN không biết chủ nghĩa cộng sản là cái gì, thanh niên lên đường chiến đấu để giành độc lập cho nước Việt Nam chứ không phải để xây dựng chủ nghĩa xã hội.

Có hai nhân tài tốt nghiệp ở Pháp và trở về phục vụ đất nước là Triết gia Trần Đức Thảo và Luật sư Nguyễn Mạnh Tường. Hai ông có thiện cảm với chủ nghĩa CS, muốn hợp tác với đảng CS để làm việc. Hai ông ngay thẳng nói ra các sai lầm để đảng sửa chữa và trở nên tốt hơn, nhưng đảng CS hẹp hòi cho đó là nói xấu đảng. Trong 40 năm, hai ông bị đảng cô lập, không được thi thố tài năng. Đến lúc cuối đời mới dám nói ra những suy nghĩ thật của mình (*). Đảng CS thù ghét những người chống cộng, họ cũng không tin những người thân cộng, họ chỉ lợi dụng những người thân cộng để trang trí bên ngoài cho chế độ.

Năm 1975, đảng CS đánh thắng Việt Nam Cộng Hòa. Miền Nam có hàng vạn nhân tài về kỹ thuật, kinh tế, quốc phòng, họ có kinh nghiệm làm việc 10 năm, 20 năm. Đảng CS không để họ cùng xây dựng đất nước, trái lại rất nhiều người bị bắt vào tù "cải tạo", phí phạm nhân tài của đất nước. Con cháu của những người này đã rời quê hương đi sang nước khác vì không chấp nhận sự bất công của chế độ cộng sản, sau này họ học hành và làm việc rất thành công ở Mỹ, Pháp, Úc, ... Nước Việt Nam bị mất nhiều nhân tài.

Các văn nghệ sĩ ở Miền Nam, có thực tài, có tác phẩm, thì không được tiếp tục làm việc văn học và nghệ thuật. Sáng tác khác đường lối của đảng CS thì bị xem là "phản động", văn hóa Việt Nam trở thành bải tuyên truyền của một đảng. Không có tự do tư tưởng thì làm sao có tác phẩm lớn. Văn Cao và Phạm Duy là 2 nhạc sĩ tài hoa, cùng tham gia kháng chiến chống Pháp. Văn Cao ở với cộng sản đến cuối đời, Phạm Duy bỏ cộng sản và đi vào Miền Nam. Trong 20 năm 1954-1975, Văn Cao sáng tác được vài bài hát, Phạm Duy sáng tác được vài trăm bài hát. Chế độ nào giúp người tài phát huy? Chế độ nào giết chết người tài?

Tháng 9-2007, một số trí thức thành lập Viện Nghiên cứu Phát triển (Institute of Development Studies) để đóng góp vào việc xây dựng đất nước. Hoạt động được 2 năm thì đảng CS ra Quyết định 97 đòi hỏi các ý kiến phản biện về đường lối của đảng phải gởi lên cơ quan thẩm quyền chứ không được công bố. IDS có các đảng viên CS, họ biết là mấy chục năm nay có hàng ngàn góp ý của nhân dân đã gởi tới đảng nhưng chưa bao giờ được trả lời, IDS đành tự giải thể. Đảng viên trí thức còn bị đối xử như vậy thì trí thức không cộng sản làm gì có hi vọng phục vụ đất nước theo lý tưởng của mình.

Các trường đại học trên thế giới, trường thì mạnh về khoa học, trường thì mạnh về văn hóa, có trường đặt nặng lý thuyết, có trường đặt nặng thực hành, mỗi trường một vẽ, nhân tài ngành nào cũng có cơ hội tiến xa. Vài năm nay, Đại học Tôn Đức Thắng ở Sài Gòn xây dựng được một đội ngũ chăm lo cho trường, tiến tới tự chủ như các trường đại học trên thế giới. Như vậy là đụng tới cơ chế đảng CS độc quyền lãnh đạo tất cả, trường bị kết tội làm giảm vai trò lãnh đạo của đảng (!) Tổng liên đoàn lao động không biết gì về giáo dục đại học cũng dựa vào đảng để xía vào việc điều hành nhà trường. Trong môi trường đó thì nhân tài không phát triển được.

Cuối tháng 8-2020, Võ sư Tiến sĩ Phạm Đình Quý và Võ sư Tiến sĩ Hoàng Minh Tuấn làm đơn tố cáo ông Bùi Văn Cường, Bí thư tỉnh ủy Đắk Lắk, đã đạo văn, sao chép các công trình xuất bản trước đó vào Luận án Tiến sĩ của ông ta ở Đại học Hàng Hải vào năm 2018. Nhìn những gì ông Quý đã đạt được thì ông là người tài giỏi. Ông Quý và ông Tuấn tố cáo công khai, rõ ràng theo luật định, có tên người tố cáo và bị tố cáo. Cuối tháng 9, công an Đắk Lắk bắt giam ông Quý và ông Tuấn. Hai ông thẳng thắn xác nhận là tác giả của đơn tố cáo, công an chơi chữ mập mờ là khai nhận hành vi vi phạm pháp luật, công an xảo trá như vậy nên bị dân ghét.

Người tài là những người có cá tính mạnh, có suy nghĩ riêng, có tư duy độc lập. Người tài muốn khám phá ra cái mới, muốn thay thế cái cũ lạc hậu. Chủ nghĩa cộng sản đã già hơn 100 năm, nhiều lý luận không còn hợp thời. Người tài chỉ ra cái xấu và đề nghị cái tốt thì bị kết tội là tuyên truyền chống nhà nước XHCN. Người tài góp ý những việc có lợi cho dân cho nước nhưng không có lợi cho đảng thì bị kết tội là âm mưu lật đổ chính quyền (của đảng).

Đảng CS nói là muốn tìm người tài, không cần đi qua Nga, Mỹ tìm kiếm cho xa xôi, hãy vào nhà tù cộng sản thì sẽ thấy nhiều người tài đang bị giam trong đó.

Đảng CS tuyên truyền là chủ nghĩa Mác-Lênin vô địch. Ai ai cũng thấy là sau khi đem vào một phần Kinh tế thị trường, kẻ thù của chủ nghĩa Mác-Lênin, thì đời sống nhân dân bớt khổ. Vậy mà trước kia, những người muốn làm kinh tế thị trường lại bị đảng đàn áp. Ngày nay, những người muốn cắt cái đuôi xã hội chủ nghĩa nặng nề cũng bị đảng đàn áp. Người tài đưa ra các chương trình thay đổi để người dân có cuộc sống tốt hơn, đảng CS lại cấm mọi người đi ra khỏi đường mòn XHCN giả dối, dẫn tới một xã hội chênh lệch giàu nghèo càng ngày càng nhiều. Nhân tài không phát huy được trong chế độ cộng sản.

Trần Mai Trung
Tháng 11, 2020

(*) Những lời trăng trối. Trần Đức Thảo, Tri Vũ - Phan Ngọc Khuê.
Un Excommunié - Kẻ bị khai trừ. Nguyễn Mạnh Tường, Nguyễn Quốc Vĩ.

01 October 2020

Vắc-xin nghĩa vụ quốc tế

Mấy tháng qua, các phương tiện truyền thông nói nhiều về dịch bệnh Covid. 3 bệnh nhân nhiễm virus Corona ở Việt Nam được chữa khỏi (trang mạng VovGiaoThong ngày 5-2-2020). Thêm 11 bệnh nhân được chữa khỏi Covid (trang mạng CuocSongAnToan ngày 2-4-2020). 323/334 bệnh nhân được chữa khỏi Covid-19 (báo Hà Nội Mới ngày 14-6-2020). Việt Nam đã chữa khỏi 96% ca nhiễm Covid (báo Nhân Dân ngày 5-7-2020).

Dịch bệnh Covid còn được gọi là Cúm Tàu vì nó bắt đầu từ Vũ Hán ở Trung Quốc. Sau 9 tháng hoành hành trên thế giới, nó đã làm 34 triệu người bị nhiễm bệnh và 1 triệu người bị chết. Các quốc gia ra sức tìm cách cứu chữa bệnh nhân Covid nhưng bó tay, những nước có y học tân tiến như Mỹ, Pháp, Đức, Nhật cũng chưa tìm ra thuốc chữa bệnh Covid.

Trong khi đó Việt Nam ta đã chữa khỏi mấy trăm bệnh nhân Covid, như vậy thì giải Nobel y học năm nay chắc chắn sẽ về tay Việt Nam (?)

Có một điều rất ngạc nhiên là không thấy quốc gia nào gởi bác sĩ sang Việt Nam học cách chữa khỏi bệnh Covid. Đi tìm lý do, vào Google tìm "covid treatment" thì thấy thông báo của WHO (World Health Organization): To date, there are no specific vaccines or medicines for Covid-19. Nghĩa là: Hiện nay, không có vắc-xin hoặc thuốc chữa bệnh Covid-19. Như vậy thì Việt Nam chữa khỏi mấy trăm bệnh nhân Covid bằng thuốc gì ?

Nước Đức được khen là đối phó tốt với dịch bệnh Covid, có 9.500 người bị chết trong số 290 ngàn người bị nhiễm bệnh, tỉ lệ 3,28%. Các bệnh viện Đức không có thuốc chữa khỏi Covid, họ chỉ áp dụng các biện pháp hỗ trợ bệnh nhân cầm cự Covid đến khi hồi phục (recover), như bơm oxygen vào cơ thể khi cần, dùng máy trợ thở, giữ cho cơ thể không bị mất nước (dehydration), giúp bệnh nhân giảm sốt, hỗ trợ các bộ phận liên quan nếu bệnh nhân có những bệnh khác, v.v. Các bệnh viện Việt Nam cũng áp dụng theo bài bản như vậy, không có thuốc đặc biệt nào khác.

Thì ra mấy anh Tuyên giáo tuyên láo "nổ" quá lớn. Các nước khác trình bày đúng sự thật là bệnh viện hỗ trợ các bệnh nhân hồi phục, chứ chưa chữa được Covid. Tuyên giáo VN thì "nổ" là nước ta chữa khỏi mấy trăm ca Covid. Nổ lớn như vậy thì tự thấy mình oai nhưng cũng có cái tai hại, người dân tưởng là đảng và chính phủ chữa được bệnh Covid nên đâm ra khinh thường Covid, dễ bị đi vào làn sóng thứ 2.

Không ai nghĩ các bác sĩ muốn "nổ" như vậy, sai lầm này đến từ Ban tuyên giáo đảng cộng sản (CS). Việt Nam đang bị cai trị bởi một đảng độc tài, Ban tuyên giáo muốn "nổ" thì các phương tiện truyền thông được lệnh phải làm theo như vậy. Không phải đảng nói cái gì cũng đúng, chúng ta cần có tự do báo chí để thông tin sự thật chứ không cần báo chí tuyên truyền.

Hiện nay nhiều quốc gia đang ra sức nghiên cứu vaccine để ngăn ngừa Covid, sau khi thử nghiệm thành công trên thú vật thì vaccine sẽ được thử nghiệm trên con người, qua 3 giai đoạn:

Giai đoạn 1, thử nghiệm trên mấy chục người khỏe mạnh.
Giai đoạn 2, thử nghiệm trên mấy trăm người, thuộc nhiều lứa tuổi, đa dạng hơn.
Giai đoạn 3, thử nghiệm trên mấy chục ngàn người, phản ảnh các thành phần trong xã hội, bao gồm những người có bệnh khác, xác định các tác dụng phụ (side effects).

Sau khi 3 giai đoạn thử nghiệm có kết quả thành công thì sản phẩm sẽ được phê duyệt.

Thông thường, mỗi giai đoạn kéo dài từ một đến vài năm, và mỗi giai đoạn phải có kết quả thành công trước khi bước sang giai đoạn kế tiếp. Vaccine ngừa Covid thì được tập trung làm nhanh hơn nhưng cũng phải tôn trọng các tiêu chuẩn kiểm tra.

Ngày 11-8-2020, Tổng thống Putin nước Nga thông báo là nước Nga đã phê duyệt vaccine Sputnik 5 do họ làm ra cho Covid. Được biết vaccine Sputnik 5 vừa trải qua thử nghiệm giai đoạn 1 trên mấy chục người trong vòng chưa tới 2 tháng. Putin cho biết sẽ bỏ qua giai đoạn 2 và sẽ bắt đầu thử nghiệm giai đoạn 3. Việc nước Nga phê duyệt vaccine Sputnik 5 khi vừa mới xong giai đoạn 1 và chưa bắt đầu thử nghiệm giai đoạn 3 đã khiến hầu hết các nhà khoa học trên thế giới đặt dấu hỏi rất lớn về sự hiệu quả và an toàn của nó.

Giống như hành vi của một đàn em trung thành, chỉ 3 ngày sau khi Putin tuyên bố, Bộ y tế VN thông báo sẽ mua từ 50 đến 150 triệu liều vaccine do nước Nga sản xuất. Tại sao không tìm hiểu và so sánh các loại thuốc trên thế giới trước khi chọn liều thuốc có hiệu quả và an toàn cho người dân, mà lại hấp tấp cam kết mua một loại thuốc chưa thử nghiệm xong ?

Trong cuộc chiến 20 năm 1954-1975, 1 triệu thanh niên Miền Bắc đã chết ở Miền Nam để đảng CSVN thực hiện nghĩa vụ quốc tế với đàn anh Liên Xô, Trung Quốc. Ngày nay, sự lệ thuộc đàn anh vẫn còn đó, đảng CSVN xem trọng ý muốn của Nga, Tàu hơn là sinh mạng của hàng triệu người dân VN, tình nguyện thí nghiệm thuốc cho đàn anh.

Bên cạnh đó, một số quan chức CS thúc đẩy dùng người Việt Nam làm thử nghiệm cho thuốc của nước khác là vì tiền, họ được hối lộ (lại quả) một số tiền lớn cho cá nhân họ, thật là táng tận lương tâm.

Một kịch bản sẽ diễn ra là đảng CSVN sẽ ép buộc những đảng viên CS cấp thấp "xung phong" bị tiêm thuốc trước để làm gương. Hoặc là làm như đàn anh TQ, yêu cầu các công nhân viên đăng ký bị chích thuốc để thí nghiệm cho vaccine, người nào từ chối thì bị mất việc. Rồi đảng CS sẽ dùng người dân VN làm thử nghiệm cho vaccine của Nga, Tàu. Tội ác này rất nghiêm trọng.

Trần Mai Trung
Tháng 10, 2020

17 September 2020

Bầu cử Mỹ và bầu cử Việt Nam

Mỹ là quốc gia giàu mạnh nhất thế giới hiện nay. Tổng thống Mỹ là người có nhiều quyền lực, các quyết định của ông ta ảnh hưởng đến tương lai nước Mỹ và nhiều nước khác. Tổng thống có quyền mời hoặc sa thải những người làm việc trong chính phủ, nhưng ông ta không có quyền quyết định sẽ được tiếp tục làm Tổng thống hay không.

Mỗi 4 năm, người dân Mỹ lại chọn lựa người sẽ làm Tổng thống để điều hành quốc gia, ngày 3-11-2020 là đến ngày đó. Tổng thống Mỹ hiện nay là Donald Trump, ông ta muốn tiếp tục làm Tổng thống thêm 4 năm nữa. Theo thăm dò thì cơ hội ông Trump được tái đắc cử là 50/50, và khả năng ông bị mất chức cho người khác là 50/50, rất khít khao. Phải tới ngày bầu cử mới biết được người dân sẽ bỏ phiếu cho ông Trump được ở lại hay là phải ra đi. Đây là một thí dụ cụ thể của dân chủ, một nét đẹp của dân chủ.

Nước Mỹ và các nước dân chủ Pháp, Đức, Nhật, Úc đã có mấy chục lần bầu cử như vậy. Có những cuộc bầu cử, Tổng thống, Thủ tướng được người dân bỏ phiếu tín nhiệm làm việc tiếp. Có những cuộc bầu cử, Tổng thống, Thủ tướng bị người dân bỏ phiếu cho đảng đối lập thay thế. Việc thay đổi lãnh đạo chính phủ ở các nước dân chủ là bình thường, không phải là trời sập. Cuộc sống của người dân vẫn tiếp tục, guồng máy chính phủ vẫn chạy đều vì nhân viên chính phủ làm việc theo luật lệ chứ không theo một người lãnh đạo nào, quân đội vẫn ở đó vì quân đội phục vụ cho Tổ quốc chứ không phục vụ cho một đảng.

Mỗi công dân có một lá phiếu bằng nhau, không phân biệt nam nữ, màu da, tôn giáo, đảng phái. Lãnh đạo của chính phủ là do người dân bầu lên, và cũng có thể bị người dân cho đi xuống bằng cách bỏ phiếu cho đảng khác. Do đó, chính phủ thường đưa ra những chính sách hợp với lòng dân để được người dân tín nhiệm, chứ không dám bắt người dân phải hi sinh cho các chính sách của đảng cầm quyền.

Việt Nam có chức Chủ tịch nước, tương đương với Tổng thống, nhưng chức vụ này không do người dân VN bầu lên mà do đảng cộng sản chỉ định. Trong các buổi họp nội bộ của đảng CS, họ sắp xếp và chỉ định đảng viên nào làm Chủ tịch nước, đảng viên nào làm Thủ tướng, Chủ tịch Quốc hội, Bộ trưởng, Tỉnh trưởng, xuống tới Thôn trưởng. Những quan chức này không cần người dân bầu lên cho nên họ xem người dân như cục đất, họ vo tròn, bóp méo người dân cũng phải chịu, họ chỉ làm theo lệnh của đảng CS là người cho họ chức vụ.

Người Việt Nam muốn chính phủ tôn trọng ý kiến của mình thì phải giành lại quyền tự do bầu cử và ứng cử, nếu không thì suốt đời chỉ là công dân hạng 2 trên quê hương của mình, không có quyền chọn lựa người điều hành đất nước, thấy quan chức tham nhũng thì chỉ biết chửi trên bàn nhậu vì không có một tờ báo để tố cáo, con cháu của nhân dân dù có khả năng cũng không vươn lên được với con cháu quan chức CS.

Chế độ độc tài tạo nên sự chống đối và bất ổn, phải trả nhiều tiền cho các lực lượng an ninh kiểm soát người dân. Chỉ riêng Bộ công an, hàng tháng họ trả lương cho hơn 1 triệu người, như là công an viên, tình báo viên, nhân viên nhà tù, cộng thêm các chi phí về cơ sở vật chất và phương tiện làm việc của họ. Số tiền to lớn này thay vì dùng để kiểm soát người dân thì đúng ra nên được sử dụng để phục vụ người dân. Tăng lương cho Giáo viên, xây thêm trường học, tăng ngân sách giáo dục để phụ huynh không phải trả thêm phí này phí kia khi đưa con đến trường. Tăng lương cho Y tá, xây thêm bệnh viện, tăng ngân sách y tế để bệnh nhân không phải trả thêm tiền này tiền kia khi vào bệnh viện. Nhân dân VN không có tiếng nói nào trong việc sử dụng số tiền đóng thuế của mình.

Có người nói rằng thay đổi chế độ từ cộng sản độc tài sang tự do dân chủ thì đất nước bị rối loạn "12 sứ quân". Các nước ở Đông Âu như Ba Lan, Hungary bị đảng CS cai trị 44 năm, đến năm 1989 thì nhân dân xuống đường giải tán đảng CS và chuyển sang thể chế dân chủ. 30 năm qua, các nước đó phát triển ổn định, không có rối loạn.

Người dân muốn phát triển đất nước trong hòa bình, muốn thay đổi chính phủ trong hòa bình qua thùng phiếu như các nước dân chủ. Đảng CS lấy mất quyền tự do bầu cử và ứng cử của người dân, lấy mất các phương tiện hòa bình để thay đổi xã hội, đảng CS ép buộc nhân dân VN phải biểu tình, phải làm cách mạng thì mới thay đổi được chính phủ.

Trần Mai Trung
Tháng 9, 2020

01 September 2020

Người đảng viên trẻ

Tuổi trẻ là tương lai của đất nước, điều này càng đúng với Việt Nam khi 50% dân số trẻ hơn 30 tuổi. Ở lứa tuổi thanh niên, mỗi bạn chọn cho mình một hướng đi. Bạn có thể chọn khoa học kỹ thuật, văn hóa giáo dục, quản trị kinh tế, thể thao, nghệ thuật, ... tùy theo sở thích và khả năng của mỗi người.

Tại nhiều quốc gia, khi chọn một ngành chuyên môn, họ cố gắng trau dồi để giỏi trong ngành đó. Nếu giỏi thì họ được lên chức và có ý kiến quyết định trong công việc. Mỗi người giỏi trong ngành của mình sẽ làm cho đất nước giàu mạnh hơn. Họ cũng để ý đến các hoạt động khác, như người kỹ sư chơi thể thao vào cuối tuần để giữ cho thân thể khỏe mạnh, cô sinh viên làm việc thiện nguyện để giúp đỡ cộng đồng, người thương gia tặng tiền các hội từ thiện để làm những việc hữu ích mà chính quyền không làm.

Tại Việt Nam thì khác, nhiều người có chuyên môn giỏi nhưng không được lên chức, không được làm Giám đốc, Hiệu trưởng vì không là đảng viên cộng sản (CS). Có nhiều trường hợp người cấp trên có khả năng kém hơn các chuyên viên cấp dưới. Vì có khả năng kém nên họ có quyết định chậm trễ hoặc sai lầm, làm ảnh hưởng xấu đến dự án. Đó cũng là một lý do làm Việt Nam phát triển chậm.

Trước kia, tôi có những người bạn ở lứa tuổi đôi mươi, trong sáng và nhiệt tình. Có người là đoàn viên Thanh niên cộng sản (TNCS), có người là đảng viên CS trẻ. Họ nói phải vào đảng thì mới lên chức, mới có cơ hội nắm các chức vụ quan trọng để đưa ra những quyết định làm thay đổi đất nước.

Nhiều năm sau gặp lại thì thấy có hai nhóm đảng viên. Một nhóm thì nói nhiều, đang có các chức vụ cao, không thấy nhắc đến những lý tưởng của tuổi trẻ, họ nói chuyện giống những người mà họ đã chỉ trích trước kia, bây giờ họ trở thành một bộ phận của guồng máy. Một nhóm thì nói ít, đôi khi nhắc lại những lý tưởng của tuổi trẻ, nhưng với một tâm trạng buông xuôi, bây giờ họ bị đẩy qua lên lề của guồng máy, vì có khả năng chuyên môn nên được giữ lại làm việc nhưng không có quyền quyết định.

Cùng là đảng viên CS, nhóm được lên chức thì không muốn thay đổi những quyền lợi mà họ đang có, nhóm không lên chức thì không có khả năng thay đổi guồng máy, phải thi hành các quyết định của đảng bộ (dù họ không tán thành).

Tài liệu CS nói là muốn xây dựng chủ nghĩa xã hội (CNXH) thì phải có con người xã hội chủ nghĩa (XHCN), là những người sẵn sàng hi sinh quyền lợi của cá nhân mình để phục vụ nhân dân. Theo cơ cấu tổ chức của đảng CS thì đảng viên bầu ra cấp Ủy đảng bộ, rồi bầu lên cấp Ủy cao hơn, 200 đảng viên "ưu tú" nhất là Ủy viên trung ương (UVTW). Hãy nhìn thật kỹ 200 UVTW hiện nay, có người nào, tên gì, đang sống đúng nghĩa con người XHCN? Câu trả lời là không thấy. 200 UVTW có muốn từ bỏ đặc quyền đặc lợi để xây dựng một xã hội bình đẳng không? Ai cũng thấy 200 người đó đang ở nhà lớn, thâu tóm tiền bạc cho gia đình họ, vui vẻ hưởng thụ sự giàu có trong khi nhân dân nghèo khổ.

Người thanh niên trẻ đi vào đảng CS với hi vọng thay đổi xã hội, điểm cao nhất là trở thành UVTW, các bạn có đủ là đa số trong 200 UVTW không? Hãy nhìn 200 UVTW hiện nay, họ sẽ không để yên cho những người liêm chính vươn lên, vì họ biết những người liêm chính sẽ bất bình với sự tham nhũng của họ, sẽ đưa họ vào lò. 200 UVTW đang tranh giành quyền lợi cho phe đảng, họ có tư cách đối nghịch hẳn với con người XHCN thì làm sao xây dựng được CNXH, theo sách vở thì họ đang phá hoại CNXH.

Một người là đoàn viên TNCS lúc 15 tuổi, vài năm sau là sinh viên Luật khoa tại Đại học Moskva, rồi là đảng viên trẻ lúc 21 tuổi, đó là Mikhail Gorbachev. Năm 1980 là Ủy viên Bộ chính trị và sau đó làm Tổng bí thư đảng CS Liên Xô trong 6 năm. Bây giờ ông nói: "Tôi đã dành một nửa cuộc đời cho lý tưởng cộng sản. Hôm nay tôi đau buồn mà nói rằng đảng cộng sản chỉ biết tuyên truyền và dối trá".

Một người là đoàn viên TNCS, mấy năm sau tốt nghiệp Kỹ sư Xây dựng tại Đại học Bách khoa Ural, rồi là đảng viên CS, đó là Boris Yeltsin. Năm 1985 làm Bí thư thành ủy Moskva, năm 1990 ông bỏ đảng sau khi làm đảng viên 30 năm. Năm 1991 được bầu làm Tổng thống Liên bang Nga, tháng 11 năm đó ông ra quyết định cấm đảng CS hoạt động, ông nói: "Cộng sản không thể thay đổi mà chỉ có thể thay thế".

Đảng CS không những làm hư đảng viên mà còn làm hư người dân. Một người là đoàn viên TNCS Đông Đức lúc 14 tuổi, tốt nghiệp Tiến sĩ Hóa học năm 1986, đó là Angela Merkel. Năm 1990 đảng CS Đông Đức bị giải thể, Đông Đức cộng sản được sáp nhập vào Tây Đức dân chủ, và điều hành bởi chính quyền Tây Đức. Bà Merkel tiếp tục sống bình thường, không bị phân biệt đối xử. 15 năm sau, Bà được bầu làm Thủ tướng nước Đức, và được tín nhiệm ở chức vụ đó cho đến ngày nay (2020). Phê bình về CS, bà nói: "Cộng sản đã làm cho người dân trở nên gian dối".

Một người là đảng viên CS Đông Dương, tiền thân của đảng CSVN, lúc 19 tuổi. Sau này làm Chủ nhiệm Viện triết học Mác-Lênin, Phó chủ nhiệm Trường đảng Nguyễn Ái Quốc, đó là Hoàng Minh Chính. Sau 30 năm theo đảng thì ông Chính được sáng mắt, thấy được những gian dối của chủ nghĩa Marx. Con người cũng như xã hội do nhu cầu sinh tồn phải hợp lực cho mưu sinh và cải thiện cuộc sống, Marx lại nói rằng lịch sử các xã hội từ trước đến nay chỉ là lịch sử đấu tranh giai cấp, Marx muốn tạo ra sự căm thù trong lòng người. Chuyên chính vô sản là sáng tạo vĩ đại nhất của Marx, thật ra chỉ là công cụ để đảng CS độc tài, giành đặc quyền đặc lợi cho đảng, giết chết các quyền tự do của nhân dân.

Hiện nay có hơn 190 nước trên thế giới, thì hơn 180 nước không theo chế độ CS, không thích CNXH, họ chọn các thể chế khác. Chỉ có ít hơn 10 nước theo chế độ CS, vậy mà đảng CS tuyên truyền rằng CNXH là con đường duy nhất (?) Ngay nước CS đầu tiên Liên Xô, nơi đã chỉ dạy và huấn luyện Hồ Chí Minh, Trần Phú, cũng không còn nữa. Nhân dân nước Nga, Ukraine đã kéo các tượng của Lenin, Stalin xuống đất và cho vào nghĩa địa.

Chế độ nào cũng có bắt đầu và kết thúc, chỉ có người dân là luôn luôn tồn tại. Chế độ CS tại Liên Xô đã bắt đầu và kết thúc. Chế độ CS tại Ba Lan, Đông Đức đã bắt đầu và kết thúc. Chế độ CS tại Việt Nam, Trung Quốc cũng sẽ kết thúc. Các đảng viên CS đừng chạy theo phục vụ đảng mà hãy xem trọng nhân dân, khi đảng ra lệnh bắn vào nhân dân thì không bắn, khi đảng ra lệnh đàn áp nhân dân thì không làm. Càng nhiều đảng viên đứng về phía nhân dân thì chế độ CS sẽ được kết thúc không đổ máu.

Trần Mai Trung
Tháng 9, 2020

Ông trời nổi giận

Trong năm 2025, đời sống người dân Việt Nam có nhiều thay đổi. Bắt đầu là Nghị định 168 về giao thông của nhà cầm quyền đươ...