27 August 2019

Tình nghĩa vợ chồng

Năm 1924 có một người trung niên VN đi tàu từ Vladivostok (Nga xô) đến Quảng Châu (Trung quốc), chàng tên là Lý Thụy, làm việc cho Quốc tế cộng sản. Một thời gian sau, chàng quen và yêu một một cô gái Trung Hoa trẻ hơn chàng 15 tuổi, nàng tên là Tăng Tuyết Minh (Zeng Xueming), làm Nữ hộ sinh tại Quảng Châu. Năm 1926, Thụy và Minh làm đám cưới, hai người bạn Thái Sướng và Đặng Dĩnh Siêu là người chứng trong tiệc cưới.

Cưới nhau được vài tháng thì Minh có thai đứa con của hai người. Năm 1927, Quốc dân đảng TQ và đảng Cộng sản TQ đánh nhau. Thụy phải rời TQ đi nước khác, Minh ở lại. Không biết sau này hai người sẽ có dịp gặp lại nhau không?

Năm 1954, nhân dân VN đánh thắng thực dân Pháp, nước Việt Nam bị chia đôi, miền Bắc là Việt Nam dân chủ cộng hòa, miền Nam là Việt Nam cộng hòa. Chủ tịch VNDCCH là Hồ Chí Minh, ông Hồ cũng là chàng Lý Thụy của 30 năm về trước.

Ông Hồ không biết bà Minh bây giờ sinh sống ra sao, nhưng bà Minh thì biết ông Hồ bây giờ là Chủ tịch nước VNDCCH. Bà Minh muốn gặp lại người chồng của mình, Bà cố gắng liên lạc với Ông qua Tòa đại sứ VN tại TQ và qua tổ chức đảng CSTQ. Nhưng không ai nối liên lạc cho Bà với ông Hồ. Hai vợ chồng không bao giờ có dịp gặp lại nhau.

Năm 1953 có một người Phi châu đi lính cho Pháp đến đóng đồn tại Biên Hòa, chàng tên là Jean-Bédel Bokassa. Một thời gian sau, chàng quen và yêu một một cô gái Việt Nam, nàng tên là Nguyễn Thị Huệ. Hai người sống chung với nhau. Năm 1954, Jean-Bédel phải rời VN theo Hiệp định Genève, Huệ ở lại, đang mang thai đứa con của hai người.

Năm 1972, Jean-Bédel đang là Tổng thống nước Cộng hòa Trung Phi (gần Congo) nhờ chính quyền VNCH tìm mẹ con bà Huệ. Người ta tìm ra mẹ con bà Huệ đang sống nghèo khổ tại Thủ Đức. Jean-Bédel muốn mẹ con bà Huệ qua sống ở Trung Phi với ông. Bà Huệ từ chối vì đã có chồng khác, cô con gái Martine thì qua Trung Phi sống với Cha. Jean-Bédel là một Tổng thống độc tài, không tốt cho người dân Trung Phi, nhưng người ta khen ông là người có tình nghĩa, không quên vợ con xưa.

Các tài liệu chính thức của đảng CSVN thì nói là ông Hồ chưa bao giờ có vợ, ông dành tất cả thời giờ để suy nghĩ chuyện cách mạng, không có thời giờ cho chuyện trai gái (?) Một số tài liệu thì nói là ông Hồ có cưới bà Minh vào năm 1926 tại Quảng Châu (TQ), ông Hồ không phải là không có tình nghĩa, khi làm Chủ tịch ông cố gắng tìm bà Minh nhưng tìm không ra, nên hai người không được gặp nhau.

Nghiên cứu các tài liệu Anh, Pháp, Hoa, và tiểu sử của hai người có liên quan đến ông Hồ là Thái Sướng (Cai Chang) và Đặng Dĩnh Siêu (Deng Yingchao). Bà Sướng là Chủ tịch Hội phụ nữ TQ, bà Siêu là vợ Thủ tướng TQ Chu Ân Lai, sau này bà làm Ủy viên Bộ chính trị ĐCSTQ trong 10 năm. Bà Siêu có nói đến đám cưới của hai người bạn là Li Shui (Lý Thụy, sau này là Hồ Chí Minh) và Zeng Xueming (Tăng tuyết Minh), được tổ chức vào năm 1926 tại nhà hàng Thái Bình, cùng địa điểm bà Siêu và ông Lai đã làm đám cưới trước đó một năm. Bà Sướng thì xác nhận Hồ Chí Minh là chàng Li Shui.

Ông Hồ là Chủ tịch đảng CSVN ngồi nói chuyện với Chủ tịch đảng CSTQ Mao Trạch Đông mấy lần. Ông Lai, bà Siêu, bà Sướng là các đảng viên cao cấp của đảng CSTQ. Vậy mà trong 15 năm dài không tìm ra được bà Minh (?) Cách biện hộ này giống như của Dư luận viên hạng hai, trẻ em cũng phải cười.

Tháng 5 năm 2019, Viện bảo tàng Hồ Chí Minh đưa ra tài liệu mới, nói là lời kể của ông Vũ Kỳ, một ĐVCS cao cấp, Thư ký riêng của ông Hồ. Ông Kỳ nói là ông Hồ có làm đám cưới với bà Minh, tham dự tiệc cưới có bà Siêu và những người khác, nhưng đó là đám cưới giả bộ để ông Hồ dễ hoạt động cách mạng, sau đó nghe nói bà Minh có thai với ông Hồ nhưng không giữ được. Bênh vực ông Hồ kiểu này cũng giống như làm hại bác Hồ, đóng vai vợ chồng để hoạt động cách mạng mà làm con gái người ta mang bầu, như vậy là hủ hóa, lợi dụng hai chữ "cách mạng" để làm bậy.

Một người chồng cưới vợ lúc hàn vi, sau này làm Chủ tịch nước lại cố ý quên vợ củ (vì bất cứ lý do gì) là trái với đạo lý của dân tộc Việt Nam. Nếu vì một lý do nào đó, không thể sống chung với nhau, thì cũng phải rỏ ràng, làm giấy tờ ly dị đàng hoàng. Nếu bà Minh muốn đi bước nữa với một người khác, cũng không được vì theo luật pháp thì bà Minh đang có chồng, dù ông chồng ở xa và cố ý cắt đứt liên lạc với Bà.

Khi cưới vợ còn trẻ thì vui mừng, nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa. Khi có chức quyền và người vợ già đi thì muốn quên người vợ xưa, đi liên hệ với những cô gái nhỏ hơn 30, 40 tuổi, đó là người bất nghĩa. Đảng CS bắt nhân dân VN học tập theo "đạo đức Hồ Chí Minh", mấy triệu phụ nữ VN chắc chắn không muốn người chồng học theo cái đạo đức giả đó, nhất là cách đối xử không tình nghĩa với vợ.

Trần Mai Trung
Tháng 8, 2019

28 May 2019

Bí mật mỏ Bauxite

Sau khi đảng CSVN ký kết Hiệp định biên giới Việt Nam - Trung Quốc vào cuối năm 1999 và Hiệp định vịnh Bắc bộ vào cuối năm 2000, người ta để ý đến thái độ kỳ lạ của Tổng bí thư ĐCSVN Lê Khả Phiêu. Tại sao ông ta muốn nhượng bộ để ký Hiệp định trước ngày cuối năm? Người ta tìm ra là Phiêu bị tình báo TQ chụp hình lúc đang ngũ với một nữ điệp viên TQ vào năm 1988, từ đó Phiêu bị tình báo TQ nắm tóc. Trong 12 năm sau đó, bên ngoài Phiêu là đảng viên CS Việt Nam nhưng bên trong Phiêu báo cáo cho đảng CS Trung Quốc.

Con bài Phiêu bị cháy, Đại sứ TQ tại VN Tề Kiến Quốc chọn ra con bài mới, họ muốn một người đang làm lớn và có khả năng kém để dễ ra lệnh. Quốc đến gặp Nông Đức Mạnh, đang là Chủ tịch Quốc hội. Quốc cho biết là TQ sẽ ủng hộ Mạnh làm Tổng bí thư CSVN, Mạnh mừng rỡ cám ơn. Quốc đưa cho Mạnh một danh sách những đòi hỏi của TQ, Mạnh đọc qua và đồng ý. Trong bản danh sách đó có một điều là VN sẽ cho TQ vào khai thác bauxite ở Tây nguyên.

Tháng 4 năm 2001, mặc dù có khả năng kém, Mạnh được làm Tổng bí thư ĐCSVN. Một trong những việc làm đầu tiên của Mạnh ở chức TBT là thông qua dự án Bauxite tây nguyên và cho nó là chủ trương lớn của Bộ chính trị. Mấy tháng sau, Mạnh sang trình diện Tổng bí thư TQ Giang Trạch Dân và ký Tuyên bố chung VN-TQ, trong đó có những đòi hỏi của TQ với riêng Mạnh thì nay chính thức trở thành cam kết của đảng CSVN.

Bauxite là một loại quặng nhôm có màu hồng/nâu, nó được dùng trong kỹ nghệ luyện nhôm, luyện thép. Trước 1975, người Mỹ có đến tìm tòi, đo đạc, nhưng giữ kín không nói gì. Sau 1975, Liên Xô đến nghiên cứu và khuyên không nên khai thác lúc này vì lợi ít hơn hại, nên để dành cho các thế hệ mai sau. Những năm 1990, người TQ đến tìm hiểu và sau đó thúc đẩy đảng CSVN khai thác nó cho TQ.

Cộng sản thường nói đảng CS là đảng của nhân dân, bộ chính trị là những người con ưu tú nhất của đảng CS. Vậy mà chủ trương lớn của bộ chính trị là dự án Bauxite tây nguyên lại bị nhân dân phản đối kịch liệt, và đảng CSVN cũng cương quyết đi ngược lại ý muốn của nhân dân, thực hiện nó cho bằng được theo yêu cầu của TQ.

Dự án Bauxite tây nguyên đem lại nhiều thiệt hại cho VN hơn là lợi ích. Vốn đầu tư dự án là vay của TQ và sẽ phải trả lại. Sản phẩm của dự án không có hiệu quả cao với nền kinh tế VN, đa số được chở sang TQ. Đi vào sản xuất, dự án sẽ bị lỗ trong 10 năm đầu (hay lâu hơn), nhân dân VN phải chi tiền bù lỗ. Dự án nằm ở thượng nguồn các dòng sông (như sông Đồng Nai), nếu có sự cố môi trường thì sẽ ảnh hưởng đến nước uống của hàng triệu người. Dự án dùng nhiều điện, VN phải bỏ tiền túi xây nhà máy điện cho dự án. Dự án dùng nhiều nước, sẽ ảnh hưởng xấu đến bà con VN làm nông lâm nghiệp tại Tây nguyên, nhất là mùa khô. Hàng ngàn lao động TQ đến sống và làm việc tại dự án trong thời gian dài.

Lúc bấy giờ, Thủ tướng là Phan Văn Khải, khác phe với Mạnh. Các chuyên viên kinh tế, kỹ thuật cho Khải biết dự án Bauxite không có lợi ích cho VN, chỉ có lợi ích cho TQ. Khải biết là ĐCSTQ muốn khai thác bauxite ở VN để cung cấp cho kỹ nghệ của TQ nên Khải không dám chống lại, nhưng Khải cố ý làm lơ. Sự làm lơ đã giúp Khải không mang tội với tổ tiên VN trong vụ bauxite này. Tham thì thâm, TQ muốn có tay sai kém khả năng để dễ sai bảo thì hắn ta cũng không làm được việc gì. Mạnh chạy tới chạy lui, dùng chức Tổng bí thư, dùng Bộ chính trị của đảng CS để ra lệnh, nhưng dự án Bauxite vẫn dậm chân tại chỗ.

Năm 2006 Khải về hưu, Nguyễn Tấn Dũng lên làm Thủ tướng CSVN. Đại sứ TQ tại VN ra chiêu mới, nói sẽ cho Mạnh và Dũng một số tiền lớn nếu dự án Bauxite được tiến hành. Tham tiền, Dũng hợp tác với Mạnh thực hiện yêu cầu của Đại sứ TQ. Năm 2007, Dũng ra quyết định tiến hành dự án Bauxite tại Nhân Cơ và Tân Rai, bất chấp sự phản đối của nhân dân VN, của hàng ngàn trí thức, chuyên viên.

Vốn đầu tư ở Nhân Cơ ban đầu tính là hơn 3 ngàn tỉ đồng, năm 2013 đội lên gần 7 ngàn tỉ, sau đó thay đổi công suất nhà máy đội lên gần 17 ngàn tỉ (900 triệu USD). Vốn đầu tư ở Tân Rai ban đầu tính là gần 8 ngàn tỉ đồng, năm 2013 đội lên hơn 15 ngàn tỉ (800 triệu USD). Số tiền đó vay của TQ và người dân VN sẽ phải trả lại. Đi vào sản xuất, trong 3 năm 2013-2016, dự án Bauxite được ... lỗ hơn 3 ngàn tỉ, nhân dân VN phải chi tiền bù lỗ. Tổ hợp điều hành cho biết là dự án sẽ tiếp tục lỗ thêm 5 năm nữa (hay lâu hơn).

Lấy tài nguyên của đất nước đem đi bán mà bị lỗ thì lấy lên làm gì ?

Một người ngoại quốc lạ bước vào ngôi nhà VN, ông ta muốn đảng CSVN đào đất lấy quặng mỏ cho ông ta. Ông ta không trả tiền để làm việc đó, đảng CS phải vay tiền của ông ta để mua dụng cụ đào đất. Đảng CS bắt người dân trong nhà phải đào đất, quặng mỏ lấy lên được chở về nước của ông ta. Hàng năm, chi phí sản xuất cao hơn số tiền bán được, những người đào đất phải bỏ tiền túi ra bù lỗ. Nếu bị đau bệnh vì chất độc của quặng mỏ thì phải tự chữa bệnh. Sau đó, ông ta đòi những người đào đất trả lại số tiền mà đảng CS đã vay của ông ta. Trường hợp này rất kỳ lạ, đảng CSVN có thể là ngu si hoặc là việt gian tay sai của ngoại bang.

Hiện nay có một dự án cũng vô lý như vậy và xấu hơn đến ngàn lần, đó là dự án Đặc khu. Đảng CSVN vay tiền của TQ làm đặc khu (1,5 triệu tỉ VND / 70 tỉ USD) và người trả nợ là nhân dân VN. Một số đảng viên CSVN đã được hứa hẹn chức quyền, tiền bạc, giống như Mạnh và Dũng trước kia, sẳn sàng làm việt gian tay sai cho TQ. Cho nên Phó chủ tịch QH Uông Chu Lưu đã thô bỉ nói là Dọn tổ đón phượng hoàng (Tàu) đến ở. Ban điều hành đặc khu sẽ là những đảng viên CS có mặt mũi Việt Nam nhưng ăn tiền và làm việc cho ĐCS Trung Quốc, họ có quyền cho người TQ nào được vào và người VN nào không được vào đặc khu. Đó là một dự án bán nước.

Trần Mai Trung
Tháng 5, 2019

21 May 2019

Hòa giải hòa hợp, lời nói và việc làm.

Sau đệ nhị thế chiến, năm 1945 nước Đức bị chia làm hai, Tây Đức (Cộng hòa liên bang Đức, tự do) và Đông Đức (Cộng hòa dân chủ Đức, cộng sản). Từ đó hai bên có chiến tranh lạnh với nhau. Năm 1990, đảng cộng sản Đông Đức tan rả, Đông Đức được sáp nhập vào Tây Đức, chính quyền Tây Đức điều hành nước Đức tái thống nhất.

Chính quyền Tây Đức đã điều hành nước Đức đúng cái nghĩa của Thống nhất, không phân biệt đối xử, người Tây Đức và Đông Đức có các quyền công dân bình đẳng với nhau. Các sĩ quan quân đội Đông Đức không bị đi "cải tạo tập trung", các cựu quân nhân của Đông Đức tiếp tục có tiền hưu. Những người có lợi tức thấp ở Đông Đức được hưởng các quyền lợi như ở Tây Đức. Chính quyền Tây Đức đã thống nhất nước Đức về lãnh thổ lẫn lòng người.

Năm 1954 nước Việt Nam bị chia làm hai, Bắc Việt (Việt Nam dân chủ cộng hòa, cộng sản) và Nam Việt (Việt Nam cộng hòa, tự do). Sau đó hai bên có chiến tranh với nhau. Bắc Việt, với sự ủng hộ của Liên Xô và Trung Quốc, đưa hàng triệu thanh niên vào đánh Nam Việt để thống nhất. Hoa Kỳ ủng hộ Nam Việt, dội bom Bắc Việt để trả đũa. Năm 1975, Bắc Việt đánh thắng Nam Việt, đảng CSVN và chính quyền Bắc Việt điều hành nước Việt Nam tái thống nhất.

Đảng và chính quyền CSVN đã điều hành nước Việt Nam không đúng cái nghĩa của Thống nhất, phân biệt đối xử những gia đình có người liên hệ đến cơ cấu hành chánh và quân đội Nam Việt, họ bị thiệt thòi khi đi làm và đi học. Các sĩ quan quân đội và viên chức hành chánh Nam Việt bị đi "cải tạo tập trung", các cựu quân nhân của Nam Việt bị mất tiền hưu, các thương phế binh của Nam Việt bị mất tiền trợ cấp tàn tật. Đảng và chính quyền CSVN đã thống nhất nước Việt Nam về lãnh thổ nhưng không thống nhất được lòng người.

Vì không thống nhất được lòng người nên có vấn đề hòa giải hòa hợp (HGHH). Đảng CS hay nói HGHH với người VN không CS đang sống ở ngoại quốc (ngoài vòng kiểm soát của đảng), không thấy đảng CS nói HGHH với người VN không CS đang sống trên đất nước VN (trong vòng kiểm soát của đảng). Đó là lý do mà mấy chục năm rồi HGHH vẫn thất bại.

Nhiều người VN ở nước ngoài có bạn bè, bà con đang sống tại VN, không một người nào có liêm sĩ lại ngồi nói chuyện với đảng CS trong khi đảng đàn áp, bóc lột bạn bè, bà con, đồng bào của mình tại VN. Nếu HGHH thành công ở trong nước thì người VN ở nước ngoài sẽ trở về mà không cần ai mời gọi.

Đầu năm 2019, công an CS đập phá 200 căn nhà của người dân tại Vườn rau Lộc Hưng (Sài Gòn), trong đó có các căn phòng của các thương phế binh VNCH đang ở. Phòng bị phá, các TPB phải đi thuê nơi khác để ở. Công an CS đi theo, ép buộc chủ nhà không cho thuê, các TPB phải lang thang ngoài đường. Cuộc chiến đã chấm dứt 44 năm, đảng CS vẫn còn thù hận các cựu chiến binh miền Nam. Những người cộng sản nói HGHH nghĩ gì về sự việc này? Có xấu hổ không khi đảng CS lại nói láo thêm một lần nữa.

Sau cuộc chiến 1954-1975, các thương phế binh VNCH bị mất tất cả quyền lợi. Thỉnh thoảng các cơ sở tôn giáo tổ chức gặp mặt và giúp đỡ các bạn TPB, đây là một việc làm đầy tình người. Chính quyền CS lại ngăn chặn, phá hoại các buổi gặp mặt đó, như vậy là đâu có hòa giải hòa hợp. Đối xử xấu với các thương phế binh VNCH đã ảnh hưởng trực tiếp đến đời sống của các bạn TPB, nó cũng ảnh hưởng đến mấy trăm ngàn cựu chiến sĩ VNCH đang sống ở trong và ngoài nước. Làm sao có thể nói chuyện HGHH khi các chiến hữu của mình bị truy đuổi như vậy.

Đảng cộng sản giống như có hai mặt, ra nước ngoài thì cười cười nói nói HGHH, muốn người VN ở nước ngoài đem tiền và kiến thức về. Còn ở trong nước thì độc tài toàn diện, không thấy nói HGHH với người dân VN, không chấp nhận sự khác biệt, tất cả phải làm theo quyết định của đảng.

Đảng CS hãy bắt đầu hòa giải hòa hợp với người dân đang sống trên đất nước Việt Nam và lời nói phải đi đôi với việc làm. Không thể dùng lời nói để tuyên truyền còn việc làm thì ngược lại. Nhân dân VN có đôi mắt, nhân dân biết người nào thật lòng và người nào giả dối.

Trần Mai Trung
Tháng 5, 2019

14 May 2019

Bí danh, tên giả.

Một buổi chiều tháng 9 năm 1969, không khí âm u ghê rợn, một ông già bước vào cổng địa ngục.

Ngưu Đầu hỏi: Họ và tên ?

Ông già trả lời: Hồ Chí Minh.

Ngưu Đầu tìm trong sổ một lúc, không thấy tên.

Ngưu Đầu nói: Không có tên, nhà ngươi hãy trở lên trần thế.

Minh buồn bả nói: Xin ông xem lại, tôi không muốn trở lên trần thế.

Ngưu Đầu: Sao lạ vậy, người nào được trở lên trần thế cũng mừng, tại sao ông lại buồn ?

Minh: Tôi sống ở trần thế 80 năm, tôi muốn có vợ có con nhưng chú Duẩn không cho, nó muốn tôi làm lãnh tụ gương mẫu, tôi sống một mình buồn quá. Tôi muốn đầu thai làm một người mới, tôi sẽ có vợ có con như những người đàn ông khác.

Lúc đó có một ông già khoảng 90 tuổi bước đến.

Ông già nói: À, tôi biết chú em này. Năm 1911 tôi đi sang Pháp trên tàu thủy Amiral Latouche-Tréville, tôi có gặp em này đang làm việc cho ông chủ người Pháp, tên của em là Nguyễn Tất Thành. Khi đó em vào khoảng 20 tuổi, những người trên tàu cũng gọi là em Ba.

Ngưu Đầu nói với Mã Diện: Mày kiếm tên Nguyễn Tất Thành xem sao.

Mã Diện tìm trong sổ một lúc, cũng không thấy tên.

Mã Diện nói: Không có tên, nhà ngươi hãy trở lên trần thế. Nếu không muốn sống với chú Duẩn thì sống với chú Thọ chú Hoàn.

Minh tức giận: Thằng Hoàn! Nó ăn hiếp người yêu tên Xuân của tôi, rồi giết chết nàng, dàn cảnh là tai nạn giao thông. Sau đó nó đến gặp tôi, mặt tỉnh bơ như không có gì xảy ra. Không hiểu tại sao tôi không có can đảm đấm vào mặt nó. (Trần Quốc Hoàn, bộ trưởng côn an 1952-1981)

Lúc đó có một ông già khoảng 100 tuổi bước đến.

Ông già nói: À, tôi biết cậu bé này. Khi tôi 20 tuổi thì cậu bé mới sinh ra, ở Nghệ An. Cha của cậu bé là Nguyễn Sinh Sắc, người cùng làng với tôi. Cha mẹ đặt tên cậu bé là Nguyễn Sinh Cung.

Ngưu Đầu: Để tôi kiếm thêm một lần nữa xem sao.

Ngưu Đầu tìm trong sổ một lúc thì thấy có tên Nguyễn Sinh Cung. Ngưu Đầu cho Minh đi vào địa ngục gặp Diêm vương.

Diêm vương nghiêm nghị nhìn Minh rồi hỏi: Tại sao lâu vậy? Có gì lộn xộn hả?

Minh trả lời: Dạ thưa Diêm vương, tôi có nhiều tên nên kiểm tra hơi lâu.

Diêm vương tức giận nói: Khi một người mới sinh ra thì ông Trời cho ngày sinh tháng đẻ, cha mẹ cho họ và tên. Cha mẹ ai cũng thương con nên cho con tên đẹp, tại sao nhà ngươi lại đổi họ đổi tên? Chẳng lẽ nhà ngươi làm điều gì sai trái nên xấu hổ mà đổi tên? Nhà ngươi lộn xộn quá, phạt xuống thêm một tầng địa ngục.

Minh: Xin tuân lệnh Diêm vương.

Minh đi theo Mã Diện đến chổ ở mới, nghĩ thầm trong bụng: May mà Diêm vương không biết mình thay đổi ngày sinh tháng đẻ, nếu ổng biết chắc mình bị phạt xuống thêm 3 tầng địa ngục.

*****

Hiện nay có nhiều tượng Hồ Chí Minh ở VN, trong vài ngôi Chùa cũng có, trong Nhà thờ thì không thấy, có vài người còn cúng đồ ăn cho ổng. Nếu muốn ông Minh ăn đồ cúng thì khi đứng trước tượng HCM phải nói là: đồ ăn này KHÔNG cúng cho Hồ Chí Minh mà là cúng cho ông Cung, thì ở dưới địa ngục ông Cung (tức là ông Minh) sẽ được ăn. Nếu đứng trước tượng mà nói là cúng cho Minh, Thành, Thụy, Hồ, Paul, Lin, Nốp, ... (nhiều tên giả quá, không viết hết được), thì ở dưới địa ngục ông Minh (tức là ông Cung) không được ăn, sẽ bị đói.

Trần Mai Trung
Tháng 5, 2019

07 May 2019

Phim bộ Chạy án, tập 22 - Người nông dân Quảng Trực

Miền cao nguyên đất đỏ Đắc Nông (Quảng Đức) nằm một góc cạnh biên giới Việt-Miên nên có dân cư thưa thớt. Ở đây có nhiều người dân tộc thiểu số và lưu dân từ nơi khác đến, có người đến từ rất xa như vùng biên giới phía Bắc. Đắc Nông có nhiều đất rừng và đất hoang, người dân đã bỏ công sức làm đất để trồng cà phê và các cây công nghiệp.

Những năm 1600 thời Chúa Nguyễn cũng có nhiều lưu dân từ Bắc đi vào Nam, họ khai khẩn đất hoang và định cư tại đó, những đất đó thuộc về người dân, không có vua chúa nào đòi lại, xét cho cùng nếu không có công sức của người dân thì nó vẫn là đất hoang không ai đụng đến. Thời cộng sản thì khác, sau khi người dân làm đất hoang thành trồng trọt được thì nó thuộc về nhà nước.

Những năm 2000, H. và gia đình đến Đắc Nông tìm đất sống. Họ là một gia đình nông dân, với bao công sức họ tạo ra một mảnh đất có hoa lợi nuôi sống gia đình.

*****

Một buổi chiều có nắng vàng rực rỡ năm 2008, ông chủ công ty LS đến gặp quan chức Tỉnh ủy cao cấp tỉnh Đắc Nông.

Ông chủ: Tôi muốn khai thác một vùng đất lớn ở tỉnh ông, nếu ông giúp đỡ thì công ty sẽ trả riêng cho ông một số tiền lớn.

Quan chức: Chúng tôi rất vui khi ông đến đầu tư tại đây, chúng ta sẽ hợp tác với nhau, hai bên cùng có lợi. Để tôi bảo cán bộ đem bản đồ ra cho ông chọn đất.

Nhìn một lúc, ông chủ chỉ tay vào bản đồ: Tôi muốn vùng đất này, xã Quảng Trực, 1000 ha.

Quan chức: Vùng đất này, 3/4 là đất rừng, 1/4 có mấy trăm nông dân đang ở và trồng trọt, việc thâu hồi đất sẽ phức tạp.

Ông chủ: Họ đã làm đất bằng phẳng thì sẽ bớt việc cho chúng tôi. Công ty sẽ lo việc thâu hồi đất, các ông không phải ra mặt, chỉ cần bỏ tù mấy thằng chống đối. Ông đừng quên số tiền lớn của công ty cho ông.

*****

Trong 8 năm 2008-2016, công ty LS tiến hành thâu hồi đất. Vài gia đình nhát gan chịu đưa đất thì được đền bù một số tiền nhỏ. Nhiều gia đình nông dân thấy nếu đưa đất thì sẽ sinh sống bằng cái gì? Nên không chịu đưa đất. Công ty LS thuê xã hội đen dùng dao, rựa, hăm dọa và đánh đập nông dân, ép họ dọn đi nơi khác.

Một số nông dân tin vào đảng CS, họ chạy đến Ủy ban nhân dân xã Quảng Trực để kêu cứu và làm đơn tố cáo là một công ty tư nhân dùng bạo lực tấn công vào nhà họ. UBND Xã nhận đơn nhưng đến năm sau cũng không thấy trả lời. Vẫn còn tin, nông dân chạy đến UBND huyện Tuy Đức để kêu cứu và làm đơn tố cáo. UBND Huyện nhận đơn nhưng đến năm sau cũng không thấy trả lời. Vẫn còn tin, nông dân chạy lên UBND tỉnh Đắc Nông để kêu cứu và làm đơn tố cáo. Mấy năm sau cũng không thấy UBND nào trả lời.

Trong khoảng thời gian dài đó, nhiều vụ tấn công vẫn xảy ra. Nông dân chống lại vì muốn bảo vệ miếng ăn của gia đình mình, có người nông dân bị chém vào đầu, có vợ nông dân bị đánh hư thai. Nhiều vụ đánh nhau với tiếng la hét vang trời nhưng công an, cán bộ CS chắc đang ngũ trong giờ làm việc nên không nghe thấy, không đến bảo vệ nông dân. Đâu ai biết là quan chức cao cấp của đảng CS đã ăn tiền của công ty và chính quyền nhân dân đã bỏ rơi hai chữ nhân dân.

Tháng 10 năm 2016, một vụ tấn công nữa xảy ra. Người của công ty LS cầm dao, rựa, tràn vào mảnh đất của H. H cầm súng bắn chỉ thiên để họ ngừng lại nhưng họ vẫn tiến tới. Sợ bị chém như các bạn của mình, H bắn súng, 3 người bị chết.

*****

Một năm sau, trong văn phòng có máy lạnh mát mẻ, quan chức cao cấp và ông tòa tỉnh Đắc Nông ngồi nói chuyện.

Quan chức: Công ty LS đến gặp đồng chí chưa ?

Ông tòa: Dạ có, họ tặng quà tốt lắm.

Quan chức: Đảng bộ tòa án quyết định xử vụ án giữa công ty LS và nông dân như thế nào ?

Ông tòa: Chúng tôi sẽ phạt nặng nông dân để làm nghiêm cho tòa án của đảng, sẽ phạt nhẹ công ty LS để cho thấy sự khoan hồng của đảng.

Quan chức vui vẻ nói: Như vậy là hợp tình hợp lý.

Ông tòa: Trong 8 năm qua, đã xảy ra nhiều vụ đánh nhau giữa công ty và nông dân, công an không có mặt để giải quyết, tôi sẽ phạt nhẹ vài công an cấp thấp vì lãnh lương mà không làm nhiệm vụ.

Quan chức chồm tới: Cái gì! Lực lượng công an nhân dân có nhiệm vụ thứ nhất là bảo vệ đảng, sau đó mới là bảo vệ nhân dân. Công an nhân dân là thanh kiếm của đảng chứ không phải là thanh kiếm của nhân dân. Không được đụng tới công an, đó là chỉ đạo của Tỉnh bộ.

Ông tòa: Dạ vâng.

*****

H. và các bạn nông dân được di chuyển từ nơi tạm giam đến Tòa án sơ thẩm Đắc Nông để xét xử. Hàng trăm nông dân và bạn bè của H. đến ủng hộ Anh.

Viện kiểm sát: Bị can H. dùng súng giết người, phạm tội sát nhân, đề nghị tòa cho hình phạt nặng nhất.

Luật sư: Sự việc xảy ra sau một quá trình dài hơn 8 năm, chúng ta phải xét cái gì dẫn đến vụ thảm sát, bị can cố ý giết người hay là vì tự vệ mà vô ý làm chết người.

Viện kiểm sát: Bị can có súng trong nhà, như vậy là bị can có ý giết người.

Luật sư: Một người ở trong nhà với vợ con, một người có một con dao mà 30 người với 30 con dao tấn công vào thì làm sao bảo vệ được vợ con. Bạn của bị can đã bị tấn công như vậy, bị gây thương tích phải vào bệnh viện, bị can phải tìm cách bảo vệ vợ con.

Ông tòa: Theo luật VN chỉ có công an được mang súng, mục đích là mọi người phải nghe theo lệnh của công an. Tại sao không báo công an để họ đến bảo vệ ?

Luật sư: Bị can và các bạn nông dân đã báo công an nhiều lần, đã báo UBND các cấp nhiều lần, nhiều vụ đánh nhau giữa công ty và nông dân đã xảy ra, không thấy công an đến bảo vệ dân.

Ông tòa nhìn giấy rồi đọc: Xét kết quả điều tra, nay phạt bị can H. tử hình.

Tất cả cử tọa la to: Bản án bất công.


Trần Mai Trung
Tháng 5, 2019

29 April 2019

Độc lập tự do của Minh

Đảng CSVN hay nhắc đến câu Không có gì quí hơn độc lập tự do, được cho là của Hồ Chí Minh, một cựu chủ tịch của ĐCSVN. Thông thường, nói thì dể mà làm thì khó. Ông Minh là thần tượng của các đảng viên CS, chúng ta hãy tìm hiểu ông Minh có thực hiện việc làm đi đôi với lời nói, hay là nói một đàng làm một nẻo.

Năm 1938, đảng CS Liên xô gởi ông Minh về làm việc tại Bát lộ quân ở Trung quốc. Minh được trả lương hàng tháng nên có cuộc sống thoải mái, lúc nào cũng phì phào điếu thuốc trên môi. Chẳng bù với các đảng viên VN Quốc dân đảng đang hoạt động cách mạng tại TQ, phải bung ra làm việc hàng ngày để kiếm tiền sinh sống cho mình và cho đảng. Ba năm sau, đảng CSLX chỉ thị cho Minh trở về VN. Ở gần Pác Bó, Minh đặt tên một ngọn núi là núi Karl Marx và một con suối là suối Lenin. Đây là đất nước Việt Nam, tại sao không gọi là núi Nguyễn Huệ và suối Ngọc Hân? Có thể là Minh sống xa tổ quốc nhiều năm, bị nhiễm tính vọng ngoại, thích dùng tên Tây.

Năm 1949, đảng CSTQ làm chủ Trung hoa lục địa. Họ tiến hành Cải cách ruộng đất (CCRĐ) ở TQ, giết chết hơn một triệu người dân TQ. Vài năm sau, họ gởi nhiều đoàn cố vấn (CV) sang VN chỉ đạo cuộc chiến tranh chống Pháp và CCRĐ. Hàng ngàn đảng viên CSVN được các CVTQ huấn luyện làm CCRĐ theo kiểu TQ. Điều hành chiến dịch là tên việt gian Hồ Viết Thắng, hắn nhận lệnh của CVTQ rồi truyền lại cho Minh và đảng CSVN thi hành. Nếu Minh muốn thay đổi cái gì thì nhờ Thắng trình lên CVTQ, nếu được đồng ý thì mừng, nếu bị từ chối cũng phải chịu. Ta thấy Minh nói quí độc lập nhưng làm theo lệnh của CVTQ, dù biết nhiều người dân bị giết oan. Ba năm sau, Minh phải cuối đầu xin lỗi nhân dân Việt Nam vì đã giết oan, tù oan hơn 100 ngàn người trong CCRĐ.

Biết là sai mà phải làm thì đâu có độc lập. Giết oan, tù oan mấy trăm ngàn người là một việc rất quan trọng mà vẫn phải làm là không có độc lập.

Người ta bị cổ một tròng là khổ rồi, đảng CSVN lại bị cổ hai tròng, tròng Liên xô và tròng Trung quốc. Năm 1960, Lê Duẩn làm Bí thư số 1 đảng CSVN. Minh vẫn làm Chủ tịch nước VNDCCH, nhưng không thấy Minh tham dự các buổi họp của chính phủ. Minh vẫn làm Chủ tịch đảng CSVN, nhưng không thấy Minh tham dự các buổi họp của Bộ chính trị. Hàng ngày, Minh ngồi chơi với cá và làm thơ trong khi chiến tranh đang diễn ra khốc liệt, hàng triệu thanh niên miền Bắc phải vào Nam đánh nhau. Minh nói quí độc lập nhưng bây giờ làm ... bù nhìn.

Làm bù nhìn nên cũng mất tự do. Minh muốn có vợ như hàng triệu người đàn ông khác, bằng chứng là Minh đã ngủ với nhiều người đàn bà khác nhau trong 20 năm làm chủ tịch. Minh nói quí tự do, một quyền căn bản là được sống hạnh phúc với vợ con, Minh muốn có vợ nhưng không được phép, thiệt khổ.

Ta thấy Minh nói quí độc lập tự do nhưng sống và làm theo một nẻo khác. Minh làm nhân viên ăn lương tháng cho đảng CS Liên xô trong một thời gian dài. Biết CCRĐ ở TQ là tàn bạo mà vẫn làm theo lệnh của cố vấn TQ. Ai có con cũng biết niềm hạnh phúc nhìn con lớn lên từng ngày, nghe con nói lần đầu ba ba má má. Minh cũng muốn có vợ có con nhưng không được phép, phải ngồi viết truyện Vừa đi đường vừa kể chuyện tưởng tượng tự khen mình cho đỡ buồn. Tự do cho chính mình mà đòi không được thì sẽ đòi tự do cho ai ?

Hiện nay không có Cải cách ruộng đất nhưng vẫn đang có nhiều đoàn cố vấn TQ trên đất VN. Họ đang ở Hà Nội, Đắc Nông (Bauxite), Vũng Áng (Formosa), Vân Đồn (sẽ là đặc khu?), v.v. Tại Bauxite Đắc Nông và Formosa Vũng Áng thì CVTQ chỉ đạo toàn diện, người VN và ngay cả côn an CSVN phải xin phép mới được vào. Ở Hà Nội thì đoàn CVTQ dựng lên Người đốt lò Nguyễn Phú Trọng, họ hoạt động thâu tóm quyền lực cho Trọng qua chiến dịch bài trừ các đảng viên CS tham nhũng. Họ cũng chỉ đạo Bộ côn an CSVN dịch luật An ninh mạng của TQ sang tiếng Việt, sửa đổi một chút, và áp dụng cho VN.

Ông Minh và đảng CSVN đã treo cái bánh vẽ độc lập tự do trước miệng nhân dân VN hơn 50 năm, không ai thích ăn bánh vẽ, đã đến lúc chấm dứt liên hệ với đảng CS Trung quốc và vất bỏ chủ nghĩa cộng sản để có độc lập tự do thật sự.

Trần Mai Trung
Tháng 4, 2019

Ghi chú: báo Nhân Dân, cơ quan ngôn luận của đảng CSVN, thường gọi các Tổng thống VNCH ông Ngô Đình Diệm là Diệm, ông Nguyễn Văn Thiệu là Thiệu, tôi theo cách đó gọi ông Hồ Chí Minh là Minh.

22 April 2019

Tháng Tư, cười hay khóc.

Tháng Tư năm 1975, người Việt Nam phía Bắc đánh thắng người Việt Nam phía Nam. Người phương Bắc vui vẻ. Người phương Nam buồn rầu, nhưng tự an ủi là từ nay có hòa bình, anh em VN không còn bắn giết nhau.

Trong chiến tranh 1954-1975, phía Bắc không nói nhiều về hòa bình, hô hào dù phải đốt cháy cả dãy Trường Sơn cũng tiếp tục chiến tranh ở miền Nam. Phía Nam thì nói nhiều về hòa bình, có lẽ vì chiến tranh diễn ra tại miền Nam, tàn phá chết chóc nhiều quá. Một số thanh niên "lý tưởng" ở miền Nam còn mơ mộng nối vòng tay lớn với người anh em phía bên kia, họ đâu biết là người CS sẽ không bắt tay với tình anh em bạn bè, đảng CS chỉ muốn lãnh đạo và ra lệnh.

Hòa bình đến khi một bên thắng và một bên thua, cuộc sum họp không có tình anh em chút nào. Hai tháng sau, hơn 200 ngàn người anh em miền Nam bị người anh em miền Bắc đưa vào các trại cải tạo tập trung, tức là tù lao động khổ sai. Nhiều người bị giam 5 đến 10 năm, nhiều người đã chết ở đó, có người bị giam đến 17 năm. Cuộc chiến đã chấm dứt, người CS vẫn đi theo đánh người ngã ngựa.

Hòa bình là điều mong ước của người dân miền Nam, nhưng với bên thắng cuộc thì nó chỉ là một chặng đường. Cuộc chiến Bắc-Nam vừa xong, họ nhìn sang Kampuchea, Thái Lan, họ muốn các nước xung quanh là cộng sản giống họ, đảng CS muốn nhân dân VN tiếp tục làm người lính tiên phong đi đánh nhau cho chủ nghĩa quốc tế vô sản. ĐCSVN sẳn sàng đi vào cuộc chiến mới.

Đảng CS xem nhân dân là vật sở hửu của mình, phải làm những gì đảng muốn. Đảng CS áp đặt chế độ độc tài đảng trị, độc quyền tuyên truyền, âm mưu biến người dân thành người máy, chỉ biết có đảng và bác, quên đi cha mẹ, ông bà, tổ tiên Việt Nam.

Không chịu nổi sự cai trị độc tài của đảng CS, hơn 2 triệu người VN đã đau lòng rời quê hương đi tị nạn ở các nước khác, hàng trăm ngàn người đã chết trên biển, nhiều người bị hải tặc Thái Lan tấn công, thật kinh hoàng. Trong lúc hiểm nguy đó, những người da trắng không quen biết, khác màu da tiếng nói, đã đến cứu giúp người tị nạn. Còn lãnh đạo đảng CSVN, Thủ tướng Phạm Văn Đồng thì đi nói xấu người tị nạn VN là trộm cướp, đĩ điếm. Ông ta là hình ảnh tiêu biểu của người cộng sản nhỏ nhen.

Tháng Tư lại về, bạn cười hay bạn khóc? Có người bên thắng cuộc đang cười vì họ đã chiến thắng, mặc dù cái giá phải trả là hàng trăm ngàn thanh niên miền Bắc phải đi đánh nhau và chết ở miền Nam. Bạn bè, đồng chí, đồng bào bị chết rất nhiều mà lại cười, đó là cái cười vô liêm sĩ. Có người bên thắng cuộc đang khóc, 100 ngàn thiếu nữ miền Bắc đi Thanh niên xung phong, ở trong rừng mấy năm dài, 10 ngàn TNXP đã chết trong rừng, người trở về được thì mang bệnh tật và sống cô đơn vì tuổi xuân thì đã qua.

Bên thua cuộc thì buồn hơn, ngày "giải phóng" cũng là ngày 200 ngàn người đi vào tù, người Việt Nam bị phân biệt làm nhiều hạng khác nhau. Đang sống bình thường thì bây giờ thiếu ăn, đang có tự do thì bây giờ phải nói theo ý đảng. Nếp sống đạo đức bị phá tan hoang, thay thế bằng giáo điều cộng sản. Người tị nạn VN thì mang nỗi buồn xa xứ, ngày 30 tháng Tư là lý do phải rời quê hương, là một ngày buồn.

Vì ấu trĩ, thờ ơ, u tối
Vì muốn an thân, vì tiếc máu xương
Cả nước đã quy về một mối
Một mối hận thù, một mối đau thương !
Hạnh phúc, niềm mơ, nhân phẩm, luân thường
Đảng tới là tan nát cả !
                              thơ Nguyễn Chí Thiện

Người phương Nam đã không bảo vệ được tự do, nhân phẩm, cơm áo của mình và nếp sống đạo đức của dân tộc Việt Nam. Cái giá của hòa bình quá đắt.

Trần Mai Trung
Tháng 4, 2019

16 April 2019

Người về sau trận bóng

Đọc báo chí, xem truyền hình Việt Nam thấy VN ta thật anh hùng, tự hào. Trước kia thì đánh nhau thắng Pháp, Mỹ. Bây giờ thì đá bóng thắng Thái Lan, Malaysia (mặc dù chưa lần nào được vào vòng 32 đội chung kết world cup FIFA). VN bây giờ đã có người giàu, các fans bóng đá đi máy bay hàng ngàn cây số đến nước bạn để ủng hộ đội nhà.

Phi trường Kuala Lumpur cuối năm 2018, các fans trở về sau trận chung kết lượt đi Suzuki Cup, nữa vui nữa buồn. Vui khi Huy Hùng, Đức Huy ghi 2 bàn thắng thật đẹp ngay hiệp đầu, buồn vì để đối thủ gở lại 2-2. Thấy ai ngồi buồn thì các fans an ủi: Chúng ta sẽ thắng ở Mỹ Đình.

Một cô gái ngồi buồn ở phi trường. Cô cũng được an ủi như vậy nhưng cô không hiểu, giương cặp mắt lên nhìn.

Thấy vậy các fans hỏi: Cô là người Việt Nam ?

Cô gái gật đầu: Vâng, tôi đi xuất khẩu lao động (XKLĐ) được một năm, bây giờ đang trên đường về quê.

Các fans thắc mắc: Tại sao mặt cô buồn vậy ?

Cô gái trả lời: Khi đi tôi đóng nhiều tiền để đi, làm việc cực nhọc một năm, trừ tiền phí tiền thuế thì số tiền còn lại để giúp gia đình không được bao nhiêu, nên tôi buồn.

Các fans hỏi tiếp: Thế tại sao cô không ở lại làm thêm để có thêm tiền ?

Cô gái nói: Công ty môi giới có giới thiệu cho tôi một việc làm khác, làm ôsin (giúp việc trong nhà) cho một gia đình ở đây. Nhưng trong nhóm tôi có một chị đã làm ở đó rồi, chị nói gia đình đó ác lắm, khi không vừa ý thì họ la mắng và phạt không cho ăn. Tôi sợ nên từ chối. Công ty nói chỉ có việc đó thôi, không làm thì về nước. Khi đi tôi có đóng tiền thế chấp không bỏ hợp đồng, tôi về kiểu này không biết họ có trả lại không? Tiền thế chấp nhiều gấp mấy lần tiền phí, gia đình tôi phải mượn nợ để đóng, bây giờ không biết làm sao trả nợ.

Các fans nhìn nhau, không biết nói gì, họ không biết tiền phí, tiền thuế, tiền thế chấp của XKLĐ là cái gì.

Theo thống kê của chính quyền CSVN, trong nước có 50 triệu lao động, XKLĐ có 500 ngàn (khoản 1%), nhưng giá trị tiền kiếm được của XKLĐ nhiều hơn 10% của tổng sản lượng quốc nội. Đây là một số tiền lớn, góp phần trả lương cho những người trong chính quyền và các dịch vụ mà người XKLĐ được hưởng. Mặc dù đóng góp nhiều, người đi XKLĐ vẫn bị chèn ép:

- Chính quyền qui định tiền phí môi giới và dịch vụ tối đa là lương 1 tháng / 1 năm, nhưng trên thực tế nhiều năm qua người XKLĐ phải đóng trên 50% tiền lương cho các loại phí.

- Người XKLĐ phải đóng tiền thế chấp không bỏ hợp đồng, có thể bằng tiền lương 3 tháng lên đến 1 năm hay nhiều hơn. Ở các nước văn minh, không có loại tiền thế chấp vô lý này.

- Người XKLĐ đóng nhiều tiền nhưng không được phục vụ đàng hoàng. Khi có thắc mắc, vấn đề thì không biết hỏi ai, liên lạc với công ty môi giới hay Xứ quán thì khó khăn, và họ cũng không giúp đở gì.

Hình như mỗi lần đất nước có chuyện tự hào thì người nghèo lại cảm thấy buồn hơn. Tại sao có người giàu đi máy bay sang nước khác xem bóng đá, còn đa số dân nghèo thì phải rời gia đình đi lao động hay lấy chồng xa quê hương? Tự hào đã thắng Pháp, Mỹ mà bây giờ mấy trăm ngàn người VN đi làm những việc lao động thấp nhất tại các nước đàn em của Mỹ, Pháp.

Chương trình XKLĐ đã có hơn 30 năm nhưng vẫn còn nhiều bất công, như vậy là các lãnh đạo làm việc dở. Chúng ta muốn thay đổi lãnh đạo tốt hơn có được không? Rất tiếc, với chế độ cộng sản độc tài độc đảng hiện nay thì chúng ta không có quyền thay đổi lãnh đạo dù họ làm việc dở hay sai trái. Có một giải pháp là Việt Nam có tự do đa đảng như những quốc gia khác, nếu đảng này làm việc không tốt thì nhân dân có quyền bỏ phiếu chọn đảng khác làm việc cho nhân dân. Đó là một điều bình thường tại nhiều nơi trên thế giới nhưng nhân dân VN vẫn chưa có.

Trần Mai Trung
Tháng 4, 2019

08 April 2019

Củi tươi BOT

Cái lò ông Trọng đã cháy mấy năm, có đốt một số củi, nhưng có thể nói là nó cháy chậm. Đa số củi đã đốt là củi mục, những vụ tham nhũng đã xảy ra trong quá khứ. Lò cháy chậm nên nhân dân muốn ưu tiên đốt củi tươi trước, là bọn nhũng lạm đang móc tiền của nhân dân, và sẽ tiếp tục móc thêm nếu không bị đốt, là giới chủ BOT giao thông và các quan chức ăn tiền bảo vệ nó.

Đảng CS hay nói đến khẩu hiệu Dân biết, dân bàn, dân kiểm tra. Nhưng không thấy họ làm theo khẩu hiệu đó, chỉ dùng nó để tuyên truyền.

Dân muốn biết ai là chủ đầu tư BOT, ai hùn vốn, có liên hệ đến gia đình quan chức không, có lạm dụng quyền lực để bảo vệ cho BOT? Tiền vốn làm BOT, chi phí điều hành, số tiền thâu vào, các con số phải rõ ràng và chính xác để nhân dân biết sẽ trả phí đến khi nào. Các hợp đồng BOT không phải là bí mật quốc phòng nhưng chính quyền đã không cho dân biết. Để sửa sai, chính quyền phải phổ biến các chi tiết cho dân biết.

Dân muốn bàn chọn nhà thầu nào làm BOT để nhân dân không phải trả phí cao, đặt trạm thu phí ở đâu, quyền của nhân dân trên những con đường gần đó, BOT nào nên xóa bỏ. Các dự án BOT đã không được đấu thầu công khai mà chính quyền chỉ định thầu, có chủ BOT đặt trạm thu phí ở ngoài con đường đã xây mà nhân dân không có quyền thay đổi. Để sửa sai, chính quyền phải tạo điều kiện và môi trường để nhân dân góp ý kiến chọn nhà thầu làm BOT, đặt trạm thu phí ở đâu, thay đổi cách điều hành, nhân dân và chủ BOT được đối xử bằng nhau.

Dân muốn kiểm tra chủ BOT có làm tròn các nghĩa vụ, chi thu có khai báo chính xác để giảm bớt thời gian đóng phí của nhân dân, BOT thâu vào hàng tỉ đồng mỗi ngày nên chính quyền phải thanh tra đều hơn và mời nhân dân cùng kiểm tra. Theo quy trình hiện nay thì chính quyền thanh tra định kỳ BOT 5 năm một lần, người soạn quy trình này rõ ràng có ăn chia với các lợi ích nhóm. Chính quyền đã gây khó khăn, đánh đập, bắt giam những người dân có lòng bỏ công sức kiểm tra các BOT. Để sửa sai, chính quyền phải thả ngay những người bị bắt giam vì BOT, xin lỗi những người bị đánh đập, cám ơn và tôn trọng những người bỏ công sức kiểm tra BOT.

Chính quyền phải thực hiện các điều tối thiểu nêu trên thì có thể gọi là làm theo khẩu hiệu, nếu không thì khẩu hiệu chỉ được dùng để tuyên truyền, đảng viên CS nào nói đến khẩu hiệu đó là nói láo.

Những vấn đề xấu của các BOT là những bài học cho các dự án trong tương lai, như là Đường cao tốc Bắc-Nam. Chính quyền đi vay tiền để làm đường nhưng người trả nợ là nhân dân VN (thế hệ này và con cháu). Do đó, nhân dân có quyền biết và có ý kiến quyết định cho dự án, vay tiền của ai, chọn nhà thầu nào, phải sử dụng công nhân viên VN để tạo việc làm, kiểm tra chất lượng công trình, tiền đóng thuế của nhân dân được sử dụng ra sao, có hối lộ, tham nhũng trong đó không, v.v. Đó là những quyền hợp pháp và phải được tôn trọng.

Nếu ông Trọng muốn mọi người hoan hô thì đốt ngay mấy thanh củi tươi BOT, những BOT gian lận sổ sách để đóng thuế ít hơn và kéo dài thời gian nhân dân đóng phí, đốt những quan chức ăn tiền bảo vệ BOT, và thả ngay những người dân bị bắt giam vì BOT. Đảng CS nên biết rằng nhân dân VN anh hùng không chấp nhận kẻ nào móc tiền trong túi nhân dân, nếu không đốt chúng thì nhân dân sẽ có phản ứng.

Trần Mai Trung
Tháng 4, 2019

01 April 2019

Phim bộ Chạy án, tập 21 - Bệnh viện Hòa Bình

Thành phố Hòa Bình một ngày mùa hè, trời oi ả. Chiếc xe hơi màu xanh ngừng trước ngôi nhà nhỏ. Người đàn ông bước xuống, tay cầm cặp táp như dân làm áp phe chuyên nghiệp. Ông bấm chuông. Người chủ nhà ra mở cửa.

Ông hỏi: Đây là nhà của bác sĩ L. ?

Chủ nhà: Vâng, tôi là bác sĩ L.

Ông nói: Chúng ta phải nói chuyện về vụ án 9 người chạy thận bị chết.

Hai người bước vào nhà, ngồi yên vị ở phòng khách.

Ông nói: Tôi có thể giúp bác sĩ vô tội.

Bác sĩ L.: Ông là cò chạy án ?

Cò chạy án: Bác sĩ gọi tôi là gì cũng được, có người gọi tôi là ân nhân. Tôi đến đây để giúp bác sĩ được xử vô tội trước tòa án, nếu bác sĩ đồng ý trả một số tiền.

Bác sĩ L.: Tôi không có trách nhiệm trong vụ chết người này, tôi là bác sĩ chuyên môn, tôi không biết máy móc, tôi không có nhiệm vụ sửa máy.

Cò chạy án: Bác sĩ tin tôi đi, sự việc xảy ra không quan trọng bằng suy nghĩ của ông tòa. Nếu bác sĩ chịu trả tiền thì tôi bảo đảm bác sĩ được xử vô tội, nếu không thì biết đâu bác sĩ thành có tội.

Bác sĩ L. buồn rầu nói: Tôi làm việc với đồng lương cố định, tôi không có tiền chạy án.

*****

Trong một văn phòng có máy lạnh mát mẻ, cò chạy án và ông tòa ngồi nói chuyện.

Cò chạy án: Vụ án này lớn, có người chết. Tại sao chỉ xử có 3 người? Còn mấy người cấp trên của họ sao không thấy? Cấp trên thì trả tiền mới nhiều đó ông tòa.

Ông tòa: Tôi cũng thấy vậy. Chắc họ chạy với các đồng chí bên Viện kiểm sát (VKS) nên không bị truy tố.

Cò chạy án: Ông bác sĩ nói không có tiền chạy án.

Ông tòa: Nếu biết chạy thì ta cho hưởng chính sách khoan hồng của đảng. Nếu không biết chạy thì ta cho thấy tính nghiêm minh của pháp luật. VKS đề nghị 30-36 tháng tù treo cho ông bác sĩ, như vậy là nhẹ cho kẻ không biết chạy.

Suy nghĩ một lúc, ông tòa nói tiếp: VKS đã ăn nhiều của mấy cấp trên, họ cũng phải cho ta ăn cái gì chứ. Tôi sẽ có cách.

*****

Trong tòa án thành phố Hòa Bình, không khí nghiêm trang, im lặng.

Ông tòa: VKS đề nghị 30-36 tháng tù treo cho bác sĩ L. Tòa thấy trong hồ sơ điều tra có thiếu sót, VKS cần điều tra thêm, và đề nghị mức phạt tương ứng với tội của bị can. Tòa sẽ xử lại trong 6 tháng.

*****

Trời vào thu, trong một văn phòng sang trọng. Viên thanh tra VKS ngồi nói chuyện với ông chủ hảng và cấp trên của bệnh viện.

Chủ hảng: Sao lạ vậy, chúng tôi đã trả rất nhiều tiền chạy án. Tại sao bây giờ chúng tôi phải ra tòa ?

Thanh tra: Sau khi nhận tiền thì chúng tôi cố ý thiếu sót các ông, không truy tố. Chúng tôi truy tố 3 người cấp dưới. Không hiểu sao bên tòa không ăn được gì nên họ quay lại làm khó chúng ta.

Ông cấp trên cười: Bọn cấp dưới làm gì có tiền mà chạy. Nguyên tắc của đảng ta là lãnh đạo không sai, chỉ có cấp dưới sai, đôi khi cấp dưới phải hy sinh cho lãnh đạo.

Thanh tra: Tôi nghĩ các ông cũng nên chạy thêm tiền cho bên tòa. Nếu các ông đồng ý thì tôi sẽ gặp ông tòa để dàn xếp.

*****

Viên thanh tra VKS đến gặp ông tòa, hai người vào phòng, đóng cửa lại để bàn chuyện bí mật.

Ông tòa trách móc: Các đồng chí tham lam quá, được ăn nhiều mà giữ hết một mình. Tôi không biết nên lỡ làm lớn chuyện.

Thanh tra biết ông tòa muốn chia tiền: Mấy người bạn của tôi sẳn sàng chạy thêm tiền. Đồng chí có thể làm cho họ trắng án không ?

Ông tòa suy nghĩ rồi nói: Vụ án bây giờ có nhiều cặp mắt nhìn vào, tụi báo chí dù là "lề phải" nhưng thỉnh thoảng cũng viết vài câu không theo chỉ đạo, không dể che dấu như lúc trước.

Thanh tra cao giọng: Đồng chí muốn ăn tiền thì phải tìm cách chứ.

Ông tòa: Mấy người bạn của đồng chí là đảng viên cấp cao, tức là có nhân thân tốt, tôi sẽ cho hưởng chính sách khoan hồng của đảng, giảm án còn phân nữa. Những người cấp dưới không chịu chạy đồng nào, tôi sẽ phạt nặng hơn để làm nghiêm cho tòa án của đảng.

Thanh tra: Bất công như vậy sợ người ta sẽ nhìn thấy. Đồng chí lý luận như thế nào ?

Ông tòa: Có 9 người chết nhưng không có người nào là thủ phạm. Thủ phạm là nguồn nước làm chết người, nhưng không thể phạt nguồn nước. Ai chịu trách nhiệm về nguồn nước, quy trình không nói rỏ ràng, nhưng không thể bỏ tù quy trình. Có thể nói là sai lầm của tập thể, đồng chí biết rồi khi tập thể có sai lầm thì xem như hòa cả làng, tòa án muốn xử thế nào cũng được.

Thanh tra: Đồng chí là số một, không phải ai cũng lý luận được như vậy.

*****

Trong tòa án thành phố Hòa Bình, không khí nghiêm trang, im lặng.

Ông tòa: Trước đây 6 tháng, VKS đề nghị 30-36 tháng tù treo cho bác sĩ L. Sau khi điều tra thêm, mỗi cá nhân trong tập thể có trách nhiệm liên quan. Nay phạt bác sĩ L. 42 tháng tù giam.

Tất cả cử tọa: Ồ, bất công.


Trần Mai Trung
Tháng 4, 2019

Ông trời nổi giận

Trong năm 2025, đời sống người dân Việt Nam có nhiều thay đổi. Bắt đầu là Nghị định 168 về giao thông của nhà cầm quyền đươ...